| |
Blog Việt
Đi xa về, cầm bài văn ”Những lời chúc đủ” trên tay mà tôi không khỏi băn khoăn đi tìm định nghĩa cho nó. Đủ là gì ? Biết thế nào là đủ ? Câu hỏi ấy vẫn ngày đêm trăn trở, văng vẳng vang lên trong lòng mỗi chúng ta.
Xưa kia trong cảnh bần hàn khốn khó con người ta thường mong cơm đủ ăn, áo đủ mặc. Xưa kia khi đất nước còn sục sôi hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, ai ai cũng mong có được một cuộc sống bình yên không còn bom rơi đạn lạc. Xưa kia khi miền Bắc là hậu phuơng, miền Nam là tiền tuyến phụ nữ khắp mọi nơi ai cũng gồng mình lên dọc chiều dài chữ S để chờ đợi ngóng trông mong ngày đoàn tụ.
Chín tháng mang nặng đợi chờ, mẹ sinh con vuông tròn bao ấp ủ. Ngày bố đi xa về, nâng con lên hai vai bố gọi con là tầm cao của bố. Mười hai năm đèn sách được đánh dấu chấm bằng những kì thi khi mùa hoa phượng đang cháy đỏ rực rỡ đến nao lòng. Bồi hồi biết bao khi ngồi xem những đoạn phim video về Hà Nội trong cơn hồng thuỷ để nhận ra thủ đô thân yêu đủ gì và thiếu gì. Bao nhiêu năm mộc mạc đơn sơ, bình yên và giản dị. Vẫn cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi để bất cứ ai đi qua cũng tự hỏi thế nào là đủ.
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda.com |
Ngày em lên đường đi du học, phía sau tấm kính ngăn cách của phi trường thừa những cái vẫy tay nhưng thiếu cái bắt tay để em chợt nhận ra thế nào là đủ. Để em chợt thấy nao nao và khát khao được về thăm lại vùng quê nơi sinh ra em đang ngày đêm vẫy vùng mưa nắng nhưng vẫn vàng mơ mỗi sớm tinh khôi, vẫn cay cay nồng nồng mùi hoa cải. Vẫn sóng gió cho lòng người ấm lại để người đi xa luôn mơ về hai tiếng bình yên. Để em chợt hiểu ra vì sao bà ngoại đặt tên cho em là Đủ. Bà muốn em mãi là ngọn lửa hồng sau mỗi cơn giông. Một ngọn lửa hồng làm ấm lại mùa đông. Làm tạnh cơn mưa dầm ẩm ướt của mùa xuân. Làm bừng lên sắc cầu vồng sau cơn mưa rào mùa hạ. Một ngọn lửa làm chín nồi cơm, làm ngọt nồi canh cho ngôi nhà luôn ấm áp đón mẹ đi làm về sau mỗi buổi tan ca. Một ngọn lửa thôi cũng đủ cho em biết thế nào là đủ.
Đủ khôn ngoan nhẫn nhịn.
Đủ minh mẫn để nhận ra tại sao lại cứ phải nhắm mắt uống cà phê trong khi sở thích là chè bưởi.
Đủ bình tĩnh để đối mặt.
Đủ tĩnh lặng để cảm thông.
Đủ ngắm nhìn để sẻ chia bao bọc.
Đủ yêu thương để căm ghét, dỗi hờn.
Là chạy đủ nhanh, vươn đủ cao, bay đủ xa để biết dừng đúng chỗ.
Là đủ lý trí để kéo ước mơ của mình từ chín tầng mây xuống trước khi nỗ lực không ngừng để thực hiện nó.
Là luôn luôn tu dưỡng rèn luyện để trưởng thành.
Là kéo dài đôi chân, giơ cao đôi tay, vươn cao trình độ nhận thức để rồi từ đó sẽ bay cao bay xa trong những ước mơ của em.
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda.com |
Giờ đây khi đang học tập ở một nơi rất xa nhưng em vẫn không nguôi nhìn về chữ S. Cũng là khi Miền bắc Việt Nam quê hương em đang phải oằn lưng hứng chịu những đợt gió mùa đông bắc tràn về làm khô da, nẻ thịt để bà ngoại em đi về phía đông, đi mãi mà vẫn không nhìn thấy mặt trời. Đi qua tuổi thơ của em vẫn là những ngày chăn trâu cắt cỏ, bắt cào cào châu chấu, quét lá tre, nhặt từng quả phi lao hay cắt từng cuống rạ giữa đồng chiều se lạnh. Em mong sao cho những người thân yêu của em đủ cơm đủ ngon, áo đủ đẹp. Đủ khôn ngoan để lớn lên. Đủ nhạy cảm để nhận ra đâu là ánh sáng mặt trời mà không phải là những thứ ánh sáng xa hoa phù phiếm đầy cám dỗ.
- Gửi từ email Nguyễn Thúy Hạnh - hanhncdt
Chia sẻ của bạn đọc:
Lâu lắm rồi mới đọc 1 bài viết hay như vây.Người viết sâu sắc và chín chắn thế nhỉ.
,
Trần Hải Anh, Hạ Long, gửi lúc 05/11/2009 21:03:02
Nguyễn Thụy Vân, Hà Nội, gửi lúc 05/11/2009 20:53:11
QH, quang binh, gửi lúc 04/11/2009 21:31:59
bạn viết thật hay, con người ta khi cảm thấy đủ là biết dừng lại . và hạnh phúc với những gì mình có.
,
tuan, van, gửi lúc 07/11/2009 09:54:57
nguyen viet hung, dong anh ha noi, gửi lúc 06/11/2009 18:52:05
le thu huyen, Thanh Hoa, gửi lúc 06/11/2009 18:12:30
Huynh lam truong, Quang ngai, gửi lúc 06/11/2009 07:43:17
trần thu hương, quận 7. thành phố hồ chí minh, gửi lúc 05/11/2009 21:30:56
Chào Hạnh. Dạo này khỏe không. Đang ở đâu vậy? Cố lên nhé, viết thật nhiều nữa nhé. Nhanh nhanh lên, tình non sắp già rồi.
,
hoa, Trung tâm tài nguyên di truyền thực vật, gửi lúc 08/11/2009 11:14:03
Nguyen Thi Chau Loan, Bao loc Lam Dong, gửi lúc 08/11/2009 10:39:08
minh hieu, an giang, gửi lúc 08/11/2009 10:22:35
minh hieu, an giang, gửi lúc 08/11/2009 10:18:34
Nguyễn Hoa, Thanh Hoá, gửi lúc 08/11/2009 07:46:39
viet tot lam. co len em.
,
Nguyen Sy Dung, học viện chính trị bắc ninh, gửi lúc 08/11/2009 14:52:27
ỉn con, viện hạt nhân đà lạt, gửi lúc 08/11/2009 14:49:33
Nguyễn Hải Hùng, Lâm Đồng, gửi lúc 08/11/2009 14:43:17
mit, ha noi, gửi lúc 08/11/2009 11:33:52
Hoa, Trung tâm tài nguyên di truyền thực vật, gửi lúc 08/11/2009 11:16:25
cảm ơn bạn. bạn đã cho tôi hiểu nhiều hơn về chữ đủ. đủ trong cuộc sống, đủ trong hạnh phúc, đủ trong tình yêu. đủ là vô vàn.
,
Nguyen Minh Chau, Can Tho, gửi lúc 10/11/2009 08:52:02
Nguyễn Phương Thảo, Nhật Bản, gửi lúc 10/11/2009 07:53:40
Dang Anh Phuong, Thai nguyen, gửi lúc 10/11/2009 07:35:34
1, 123, gửi lúc 09/11/2009 18:24:17
Bích Diệp, Thanh pho ho chi minh, gửi lúc 09/11/2009 14:50:23
Chi ơi đủ còn là đắng cay chia ngọt xẻ bùi phải không chị.
,
NTH, Miền trung, gửi lúc 10/11/2009 14:53:10
huynhnam34, Vĩnh Long, gửi lúc 10/11/2009 13:56:53
gió biên thùy, Bac Ninh, gửi lúc 10/11/2009 13:33:02
Chim cánh cụt sa mạc, Hà nội, gửi lúc 10/11/2009 09:31:27
tũn tĩn, Italy, gửi lúc 10/11/2009 09:28:45
rất vui khi đọc bài viết của Hạnh. Bài viết thật hay, đơn giản mộc mạc nhưng cô đọng sâu sắc và rất nhiều ý nghĩa. chúc Hạnh khỏe và học tập tốt nhé.
,
Một fan hâm mộ Hạnh, hà nội, gửi lúc 10/11/2009 23:14:20
To Thanh Van, ha noi, gửi lúc 10/11/2009 23:04:17
em Hằng, Can Tho, gửi lúc 10/11/2009 21:24:20
Phuong, Da Nang, gửi lúc 10/11/2009 15:16:30
Anh Tuấn, Hà Nội, gửi lúc 10/11/2009 15:00:27
hay quá. đáng yêu và dễ thương.
,
ánh nguyệt, Tây Ninh, gửi lúc 11/11/2009 10:04:20
Le Dinh Vinh, ha noi, gửi lúc 11/11/2009 09:38:12
Vương Tuệ Minh, Điện Biên, gửi lúc 11/11/2009 08:49:30
Bùi Hải Hà, Tiệp Khắc, gửi lúc 11/11/2009 08:42:55
Tiếng sấm trên cao nguyên, Đà Lạt, Lâm Đồng, gửi lúc 10/11/2009 23:26:14
|
|