| |
Blog Việt
Trời đổ cơn mưa rào không ngớt sau cơn bão biển... Mưa rơi bạt theo từng cơn gió như những mảnh tủy tinh trắng xóa, tất cả mọi thứ xung quanh ào ạt, mờ mờ theo từng mảnh thủy tinh rơi rụng...
Đã lâu lắm tôi không còn thích ngồi ngắm những cơn mưa, không còn thích được lang thang dưới những cơn mưa rào chợt đến vội đi như ngày xưa nữa... Một thời lãng tử - lãng mạn thích đội đầu trần phóng xe theo cơn mưa chỉ để thích cái cảm giác mưa tạt vào mặt, vừa lạnh, vừa có cảm giác đau rát bởi hạt mưa...Cũng có khi lại khoái cầm cái ô đi dưới mưa chỉ để có cảm giác được nghe những âm thanh mưa rơi lộp độp trên đó lại thấy ấm hơn khi nghĩ không bị ướt nếu ta buông nó - Một thời lãng mạn, mà cứ ngỡ như một gã khùng lạc lõng giữa cái cuộc sống nhộn nhịp xung quanh... Thời đó qua đi rất lâu, nhưng tôi vẫn luôn có những cảm giác khác lạ mỗi khi trời mưa, nó cho tôi nhiều cảm xúc hơn, cho tôi những suy nghĩ miên man hơn khi có thời gian để nghĩ về mình, về cuộc đời mình và về những gì tôi đã đi qua... Giờ thì tôi chỉ ngồi để ngắm những cơn mưa nhâm nhi chút cafe còn lại mà mắt nhìn đăm đăm vào cơn mưa đang trút vội...
 |
| Ảnh minh họa: Tác giả bài viết cung cấp |
Tôi nghĩ về cuộc đời mình, nghĩ về thời gian đã qua, nghĩ về tương lai trước mắt... Chỉ để nghĩ và miên man... Có những lúc bình yên, có những lúc giông bão trước cuộc đời...Tôi chỉ nghĩ đôi bàn tay tôi có lúc rất ấm có thể mang lại sự ấm áp cho người khác, cũng như đôi vai tôi có thể rất rộng cho người khác dựa lúc yếu mềm, trái tim tôi có thể bao dung mang lại bình yên cho người khác... Nhưng bàn tay ấm lại không bao giờ tự sưởi ấm cho mình, đôi vai mình rộng cũng không thể cho mình tựa, trái tim mình không thể tự mang lại cho mình sự bình yên... ai cũng sẽ có một bí mật riêng của cuộc đời mình, ai cũng có một nỗi buồn riêng, và ai một nỗi đau riêng không ai giống ai, nhưng con người ta cũng đành tự mình cất nỗi niềm đó vào một nơi thật sâu, vào một nơi thật kín để không bao giờ phải lấy ra gặm nhấm nó...
Tôi đưa tay ra hứng mưa và chợt nghĩ sao người ta không thả những nỗi niềm đó theo cơn mưa trút vội, sao không buông xuôi nó trôi theo dòng nước cho nhẹ nhàng hơn...Tôi mỉm cười không biết là vui hay buồn, không biết là cười sự đời khi mọi chuyện lại đến cùng một lúc... Hay mỉm cười với số phận lang thang xứ người chỉ để tìm sự bình yên... Nhưng tôi lại muốn cười thật to cho át cả tiếng mưa để thấy mình còn cảm giác lạ trước cơn mưa chợt đến. Cứ nghĩ rằng sau cơn mưa, trời sẽ quang đãng, nỗi buồn cứ thả theo dòng nước trôi ra biển cả...
 |
| Ảnh minh họa: Tác giả bài viết cung cấp |
Chỉ còn lại tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê đã nguội còn sót lại chút sữa dưới đáy...Chút cafe cuối bao giờ cũng đặc hơn, bao giờ cũng đậm hơn và ngon hơn rất nhiều... Sau cơn mưa tất cả như bừng trở lại, tất cả như đang nâng niu cảm giác sẵn có bấy lâu nay trong người... Sau cơn mưa sẽ cho tôi thấy yêu đời hơn, yêu con người hơn, yêu cảnh vật hơn... Tất cả hiện hữu bởi sự nồng nhiệt, chân thành như những gì tôi có, vì đó là bản sắc của riêng tôi, là tất cả những gì tôi đang có...
Tôi yêu đời, tôi yêu người....
Đơn giản chỉ thế thôi...
Đơn giản tôi không bao giờ chết bởi cơn bão nào trong đời...
Tôi sẽ sống và sống đúng như những gì tôi hi vọng...
Đơn giản tôi yêu cuộc đời này biết bao nhiêu!
Chia sẻ của bạn đọc:
trong mỗi chúng ta ai cũng có một nỗi niềm thầm kín và sâu lắng.Hạnh phúc nhất là có những nỗi niềm đó dù buồn nhưng có cái để thỉnh thoảng mình nhìn lại suy ngẫm để thấy mình đã vững hơn trong cuộc sống, để thấy cuộc đời này thật đáng quí đáng yêu
,
Lê thị thanh hải, Sơn Trà -Đà Nẵng , gửi lúc 08/11/2009 16:21:47
ngô thi thu thủy, nhan trang, gửi lúc 08/11/2009 15:23:23
Chan Khai Ca, Darmstadt Hessen, gửi lúc 07/11/2009 10:03:21
Nguyễn thị thuỳ dương, 76.Hai Thuong Lan Ong.Tp.Thanh Hoa, gửi lúc 06/11/2009 12:03:03
Hoàng Trung Dũng , Hà Nội, gửi lúc 05/11/2009 11:06:36
.."ai cũng sẽ có một bí mật riêng của cuộc đời mình, ai cũng có một nỗi buồn riêng, và ai một nỗi đau riêng không ai giống ai, nhưng con người ta cũng đành tự mình cất nỗi niềm đó vào một nơi thật sâu, vào một nơi thật kín để không bao giờ phải lấy ra gặm nhấm nó"...
Tôi cũng đã và đang như thế. Cảm nhận và chia sẻ cùng bạn về bài viết rất hay.
,
hondacodon492@yahoo.com.vn, Thái Nguyên, gửi lúc 05/11/2009 08:27:13
nguyễn thị lan, long biên - hà nội, gửi lúc 05/11/2009 08:10:03
Ngọc Trần, St.P, gửi lúc 05/11/2009 00:54:15
cactus, gửi lúc 04/11/2009 22:33:03
thaonhi, quảng bình, gửi lúc 04/11/2009 21:18:36
Cuộc sống cũng như một dòng sông... vẫn là dòng sông đó thôi nhưng nước trong nguồn thì luôn luôn thay đổi.
,
ĐangThanhHien, PhuQuoc - KiengGiang, gửi lúc 04/11/2009 19:01:25
phuongthao, HaNoi, gửi lúc 04/11/2009 18:32:48
Terra Ta, Hanoi Vietnam , gửi lúc 04/11/2009 18:24:07
thu hien, há tĩnh, gửi lúc 04/11/2009 14:50:48
Nguyen phuong lien, Ha noi, gửi lúc 04/11/2009 14:25:21
Cảm ơn bạn thật nhiều vì bài viết. Mình đang ngồi trong một không gian tràn ngập nắng nhưng vẫn thấy lòng ướt sũng một cơ mưa. Nhưng cơn mưa ấy không còn làm mình lạnh lẽo nữa. Thấy nhẹ lòng khi đọc entry của bạn. Chúc bạn ngày bình yên.
,
Gia Anh, gửi lúc 04/11/2009 12:53:13
moembinhyen, gửi lúc 04/11/2009 11:26:46
conmua_7788, HN, gửi lúc 04/11/2009 10:37:43
Hoang Man, gửi lúc 04/11/2009 09:58:06
dang huyen, dak lak, gửi lúc 04/11/2009 08:50:38
|
|