Thứ Tư, 23/5/2012, 23:42 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
39 ngày và em yêu anh
  16:32, 5/9/2011 (GMT+7)
 

Blog Việt

Đã thu rồi anh ạ! Thu không chợt đến khi em thức dậy vào buổi sáng,
không bất ngờ khiến em ngỡ ngàng và bất giác nhận ra mà thu đến thật nhẹ nhàng như em có thể cảm nhận thấy rõ ràng lắm.
Hơi thở giao mùa em cảm nhận được trong từng phút giây, trong sự giao động nhẹ nhất…
Chẳng như anh anh ạ!
Không giống như mùa thu, anh đến nhẹ nhàng nhưng khiến em giật mình, và khi anh ra đi cũng như thế, bất chợt.

Nếu em nói rằng 39 ngày chưa khiến em có thể nhận ra bất cứ điều gì,
chưa khiến em thấy trái tim mình loạn nhịp,
chưa khiến em chắc chắn và cảm nhận được tình yêu ít nhất là của em thì cũng dễ tin phải không anh?
Nhưng nếu nói rằng sau 39 ngày ngắn ngủi ấy, anh đã ra đi nhưng tình yêu của em thì lại bắt đầu,
anh có tin không, có ai cười không anh?

Ảnh minh họa: Bellatina

 

Em chào mùa, mùa đã về rồi anh ạ!
Thu đã sang và đông sắp đến, mùa của em!
Em thích cái heo may nhè nhẹ, êm êm, dịu dàng, nồng ấm của hơi thu.
Em mê hương hoa sữa nồng nàn thu cuối, hương thơm ngọt ngào còn vương vấn sang cả mùa đông.
Mùa đông với những cơn gió lầm lì lạnh đến tê cóng, vậy mà em yêu, anh biết chứ?

Mùa về rồi, lạnh lắm biết không anh?

Nhớ không anh? Nhớ cái nắm tay đầu tiên bối rối, cái nắm tay bất chợt mà khiến em giật mình, nhưng ấm,
cái gục đầu trên bờ vai anh bình yên đến lạ.
Những xúc cảm thoáng qua tưởng chừng không vương vấn mà viết nên câu chuyện của em, câu chuyên ám ảnh em thật dài.

Nhớ không anh?
Nhớ cái rét căm của mùa đông, rét đến run người,
ánh mắt lầm lì chờ đợi của anh, cảm xúc băn khoăn,
khoảng thời gian trằn trọc nghĩ suy của em về lời tỏ tình bất ngờ anh nói đêm khuya lạnh.
Dòng tin nhắn dài, kéo dài thêm đêm em thức trắng nhưng không kéo dài khoảng thời gian với em là hạnh phúc.
Ngắn ngủi nhưng không nhạt nhòa.

Nhớ không anh?
Nhớ những con đường hun hút anh và em đã đi qua,
những con đường mà em vẫn gục đầu trên bờ vai anh ngủ ngon lành, bình yên đến lạ.
Nhớ bàn tay em bé nhỏ trong bàn tay anh gầy gầy,
cái nắm tay thật chặt…tưởng chừng thật chặt!
Đi qua những con đường hun hút ấy, anh còn nhớ không anh?
Nhớ những câu chuyện của mình về những nơi mình sắp đến, nhưng giờ chỉ là sắp đến của ngày hôm qua.
Những con đường cứ đi chỉ để đi, không mục đích, không điểm dừng đơn giản chỉ để em và anh có thể được ở bên nhau.
Bất chấp những cơn mưa mà em vẫn cứ đi,
những hạt mưa vẫn cứ bay bay đậu lên má, lên tóc mang theo niềm vui, làm bừng sáng cả nụ cười em, em yêu mưa từ đó.
Vậy mà giờ đây chỉ còn mình em, cũng vẫn những cơn mưa làm ướt bờ vai em mỏng manh, trong cơn gió mùa se lạnh,
em vẫn đi, đi để tìm lại trong em những hình ảnh, những kí ức mà nhạt nhòa nước mắt. Em nhớ!

Ảnh minh họa: AuraDecadence

Nhớ không anh?
Nhớ 99 giây đèn đỏ dài mà qua nhanh trong tích tắc.
99 giây anh dừng lại nắm tay em chặt hơn,
99 giây em vòng tay ôm lấy anh ấm hơn trong những cơn gió mùa lạnh buốt.
Em đã yêu hơn màu đỏ ấy, và giờ em cũng dừng lại lâu hơn ở 99 giây dài đằng đẵng, một mình, để nhớ…!

Và có nhớ không anh,
nhớ em ngang ngạnh, bướng bỉnh và trẻ con đến mức nào.
Chắc chắn anh không quên đâu nhỉ, vì đó chính là lí do khiến anh rời xa em…
Vài ngày đông ngắn ngủi viết nên cho em câu chuyện dài,
viết nên cho em kí ức và kỉ niệm, in sâu vào trái tim em yếu mềm,
khiến em nhớ khi em một mình, khi em bù đầu trong công việc, tất bật trong cuộc sống ồn ào.
Để em cứ hoài niệm và mong chờ.

Biết không anh!
Em luôn tự trách mình vô tâm không biết giữ cho riêng mình niềm hạnh phúc,
để đến khi hạnh phúc êm đềm vụt mất mới ôm nỗi đau cho mình em.
Nhưng ngày anh đi em mới nhận ra em yêu anh thật lòng.
Em cũng chợt nhận ra tình cảm của anh chỉ thoáng qua nhẹ như cơn gió lạ,
không đủ để viết nên chữ yêu chân thành.
Có những lúc em thấy anh thoáng buồn,
nhưng em biết trong những trăn trở của anh, chẳng bao giờ có em,
trong những phút đăm chiêu của anh là một người khác.
Vậy mà em vẫn mãi tiếc nuối niềm hạnh phúc mỏng manh, ngắn ngủi,
vậy mà em vẫn ngốc nghếch ghi sâu những kỉ niệm, giữ chúng cho riêng mình.

Em sai đúng không anh,
còn sai vì sao thì em cũng không rõ nữa.
Em cũng đã từng ngộ nhận phải không anh.
Nhưng giờ thì thôi anh nhé, em cũng chẳng còn ngộ nhận,
do đó em cũng chẳng còn sai, em cũng chẳng còn những lỗi lầm.
Giờ chỉ còn mình em với mùa thu của em heo may, se se lạnh và mùa đông em chờ…
Anh nhé!

  • Gửi từ email Blue – Hà Đinh – hadinh.1004

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 


 

 

 
 

Mới nhìn tựa đề,chợt thấy tim mình nhói đau...nhưng bạn còn may mắn hơn mình 2 ngày đấy.mình chỉ có 37 ngày thôi,37 ngày để rồi nhớ mong.Nhưng giờ mọi thứ đã gần ổn...mong rằng tình yêu sẽ đến với bạn trong một ngày gần nhất...cùng vui lên nhé bạn yêu.

 
 
 
 

Chuyện của mình cũng ngắn ngủi như của bạn, nhưng mình đã ko xác định đc tình cảm của mình với ng đó là gì. Đến khi kết thúc thì mình lại thấy nuối tiếc. Có sai lầm khi mình bỏ qua nó ko?

 
 
 
 

mình thì 1 năm cơ đấy. nhưng 1 năm đó đã trở thành quá khứ. nghĩ thấy ngắn ngủi sao.

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Mưa   (04/05/2011)
Ngày ta tìm lại   (29/04/2011)
Cho những trái tim đã từng đau   (29/04/2011)
Níu cánh tay ai bước lại   (29/04/2011)
Bước chân dưới mưa   (25/04/2011)
Rồi nỗi nhớ cũng qua!   (13/04/2011)
Mưa nhớ Ngân Sơn   (05/04/2011)
Đừng xa em mùa đông   (05/04/2011)
Búp non mùa xuân   (04/04/2011)
Rồi nỗi nhớ cũng qua!   (23/03/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
CAFEBLOGGER
 
Đêm…
 
Có khi nào bạn cảm thấy…
 
Khi con người ta cần thay đổi...
 
Cuộc đời là một cuộc tìm kiếm bất tận...
 
Viết cho những nỗi đau được mặc định trong đời…
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Cảm ơn cuộc đời!  
TRUYỆN ONLINE
  Mẹ ơi, chồng con đang khóc…  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.