Blog Việt
Có một thời
Ta đã yêu người hơn những gì ta có
Tiếng nói cười rộn ràng dẫu chỉ là một phần nhỏ trái tim
Ta với người như thể chẳng thiết tha
Hàng ngàn lần buông tiếng thở dài trước mỗi câu hỏi "vì sao"
Người đến người đi, nắng mưa biết bao lần hụt hẫng...
Ta nản lòng vì thiếu vắng những tiếng yêu..
Nắm tay, ánh nhìn hay một chiếc hôn thật khẽ
Chưa một lần trọn vẹn một vòng ôm...
Bước chân, đưa ta đến những ngày hư hỏng

Ảnh minh họa
Ta buông
Người bỏ
Ta quay cuồng giữa đôi bờ quên nhớ
Trái tim chơi vơi dẫu có vỗ về cũng chẳng thể nào lấp nổi khoảng trống mênh mông
Vẫn khóc, vẫn đau
Dù biết với người chỉ là một bản nháp hát tình ca
Những tiếng xót xa lòng trào dâng hai khóe mi nặng nước...
Ừ, thì thôi
Người đã phung phí tình yêu, ta lại cố lòng gom góp
ích gì...
Đã bấy nhiêu ngày không có một dòng tin
Ta co ro trong những đêm khó ngủ
Lại gói mình trong cái vỏ bọc "mà biết bao lần ta muốn phá"
Lại cười mà nhai lại cái điều cũ kĩ " ừ thì phía ấy bình yên"
Cái im lặng người quẳng lại cho ta, ngút ngàn như trời đêm phía biển...
Những ngày cuối tháng 7 là những đêm mất ngủ...
Không phải vì tiếc thương mùa hạ
Mà vì cái gì, ta cũng mơ hồ k hông dám nghĩ...
Tự hỏi, đến bao giờ mới bước ra khỏi cơn mơ...
- Gửi từ email Hoài Anh - hoaian102@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...
|