Thứ Năm, 24/5/2012, 00:21 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Cõi an bằng
  16:32, 19/4/2010 (GMT+7)
 

Blog Việt

“ Dậy ăn chút gì đi em, đã cả ngày nay em không ăn gì rồi”
 
Nam đặt bát cháo xuống bàn, và dựng vợ dậy. Cô ấy yếu quá, khuôn mặt chỉ vài ngày đã xanh xao, biến sắc lạ thường. Anh ứa nước mắt nhớ biết bao tiếng cô cười đùa, nhớ biết bao tiếng nói lanh lảnh, nhớ biết bao hình ảnh vợ anh tràn trề sức sống và niềm tin… Anh đau đớn nhìn cô lặng lẽ ngồi góc giường, mắt nhìn xa xăm về một phía... Đôi mắt thật khờ dại và vô hồn.
 
Đã một tuần kể từ khi cô bỗng nhiên thay đổi lạ thường. Mỗi buổi sáng cô lặng lẽ thức dậy từ sớm, rồi tới ban công nghe nhạc thiền. Tiếng nhạc như nỗi ám ảnh trong đầu Nam kể từ đó… Tiếng âm vang, tiếng thanh thoát đi sâu vào tâm trí anh… miên man, và lo sợ.
“Bụt hóa thân vào ta, ta hóa thân cùng bụt..”…
 
Anh thường đứng nhìn vợ từ xa mỗi khi cô ngồi thiền tịnh. Trông cô thật thanh thản và yên bình. Cuộc sống bộn bề và bận rộn ngoài kia dường như không còn thuộc về thế giới của cô nữa. Rồi anh bỗng thấy lo sợ vô cùng, như thể cô sẽ đi mất, trong vòng tay anh cô sẽ vuột khỏi anh và chạy ào tới một thế giới khác, ở nơi ấy anh sẽ chẳng bao giờ còn là của cô….
 
Những cuốn tạp chí thời trang, mua sắm… cô cất thật sâu dưới đáy tủ. Thay vào tủ sách là những cuốn kinh phật, những bài học thiền và những CD nhạc pháp âm. Cô dành tất cả ngày nghỉ để nghe nhạc và đọc sách, như một đứa trẻ chăm chỉ chuẩn bị bài vở cho một ngày mới nhập trường
 
Ngày 15 tháng 7 âm lịch
 
Cô đặt vào tay tôi chiếc nhẫn cưới đã gắn bó cùng chùng tôi suốt 5 năm qua và mỉm cười nụ cười xa lạ nhưng đầy thánh thiện.
Em phải đi thôi, duyên đã tới rồi. Em sẽ luôn cầu an bình cho anh”
 
Nam lặng lẽ, không ngăn nổi hai hàng nước mắt chảy dài.
 

Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết cung cấp

 
 “Giữ sức khỏe em nhé”….
 
Cô ấy đã đi rồi. Mọi thứ trở nên yên ả lạ thường. Vẫn tiếng nhạc ấy, vẫn tiếng văng vẳng ấy trong đầu, nhưng tim anh quặn thắt. Anh biết mình không mất cô, mà thật may mắn vì đã có cô ở bên trong cuộc đời. Cô đã tìm thấy nơi dành cho mình, cô thuộc về nơi ấy, cõi an bằng và thanh tịnh…
 
Ngày mồng 1 tháng 8 âm lịch
 
Anh thắp nén nhang lên bàn thờ phật quan âm và thành kính cúi đầu.
 
Cô ấy đang ở đó. Cô thật thanh thoát và tràn đầy nhựa sống, một sức sống anh chưa từng thấy khi sống bên cô, và đó là nụ cười tuyệt đẹp nhất từ khi anh ở bên cô trong cuộc đời mình….
 
Anh lặng lẽ rời khỏi ngôi chùa… Mùi sen thơm ngát và dịu nhé. Anh thấy mình thật bình an…
  
 
“ Thức dậy nhoẻn miệng cười
Hăm bốn giờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn
Mắt thương nhìn cuộc đời
Mở cửa nhìn pháp thân
Đời màu nhiệm không cùng
Lòng dặn lòng tỉnh thức
Dòng nước tâm trong ngần…”
  • Gửi từ email Hoàng Huyền Trang - hoangtrangftu

Chia sẻ của bạn đọc:

 

Chắc anh đã làm gì để phải hối hậ?

 

,
Diep Ha, gửi lúc 23/03/2010 16:53:04

 

đọc truyện thì cả 2 người đều bình yên nhưng sao em thấy sóng ngầm sao sao đó, thấy thương thương 2 người. đây là duyên số ?!

 

,
Sha_Cua, gửi lúc 22/03/2010 11:09:40

 

Hic đọc bài viết thật buồn, không ngờ đó là của chị. Chị có chuyện gì chăng? Em thật vô tâm không biết chuyện gì nữa. Em sợ những sự chia ly như vậy, sao mà thanh thản như chị viết được. Chị vui lên nhé và hãy chia sẻ cùng em nha chị!

 

,
Nguyễn Thanh Hà, Thái Bình, gửi lúc 22/03/2010 00:22:13
 

 

Vì duyên trên trần gian của họ đã hết
2 người họ âm dương xa cách bạn ah

 

,
Nam Ngô, gửi lúc 23/03/2010 16:55:55

 

Nhưng sao lại có chi tiết trả lại chiếc nhẫn cưới sao 5 năm vợ chồng. câu chuyện này mơ hồ, khó hiểu quá

 

,
Kaze Zarai , gửi lúc 23/03/2010 16:55:15

 

Cô ấy đã ra đi thanh thản, ko phải là tiếng khóc than như những người bình thường. Anh cố nén nỗi đau ấy lại...như một lời cầu chúc người vợ về cõi bình yên...

 

,
Huong Tram , gửi lúc 23/03/2010 16:54:32

 

@Huan: tôi nghĩ bạn chỉ đúng 1 nửa, không phải là cô ấy đi tu, mà cô ấy từ giã cõi đời.

 

,
Nguyen Viet Du, gửi lúc 23/03/2010 16:54:12

 

Người vợ theo đạo Phật, tu tại gia đến 1 giai đoạn nào đó thì vứt bỏ được mọi ham muốn đời thường. Thế là lên chùa tìm chốn thanh tịnh.

 

,
Vu Huan, gửi lúc 23/03/2010 16:53:48
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Coi như kiếp này... ta đã là tình nhân!   (11/03/2010)
Câu chuyện của bím tóc   (22/02/2010)
Mưa à, em muốn quay về với biển...   (03/02/2010)
Giã từ “17”   (03/02/2010)
"Nợ đời"   (20/01/2010)
Những đóa cúc mang màu nắng   (20/01/2010)
Rồi nơi đây, tình yêu lại bắt đầu!   (20/01/2010)
Hợp đồng niềm tin   (16/12/2009)
Đêm mùa thu mang cái lạnh của mùa đông   (11/11/2009)
Tết của cá chuối   (03/11/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
BLOGGING 24/7
 
Cảm ơn cuộc đời!
 
Mong em gặp được người mạnh mẽ hơn tôi…
 
Gió tháng 5
 
Đêm…
 
Góc nhỏ cho anh
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Cảm ơn cuộc đời!  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.