Lời tác giả: “Blog này là một dự án nhỏ trong mùa hè của mình để ghi lại những suy nghĩ và tâm tư của mình, của thế hệ 8x trong bối cảnh hiện tại. Mỗi phần là một câu chuyện nhỏ, xoay quanh đời sống, công việc, gia đình và tình yêu của một nhóm 8x Hà Nội. Hy vọng nhận được sự quan tâm và đánh giá của các bạn.”
Phần 5: Quen
"Những người như 88 sinh ra là để bị ghét" - 86 nghĩ thế khi cùng 82 và 88 đi ăn trưa hôm sau. 88 đã trở lại vẻ thản nhiên vốn có, tóc dài búi rối, quần lụa đen và len áo đỏ, làm rực lên cả một góc núi đầy mây mơ màng, như một bông hoa lạ. 86 tự thấy mình nhợt nhạt. Có phải vì thế mà 84 đã chọn 88 thay vì chọn nó?
86 bắt đầu hối hận việc đi ăn trưa nay, hối hận về những điều nó đã nói đêm trước, hối hận vì nó đã quyết định đi Sapa. Mọi quyết định của nó đều là những sai lầm lớn. Nắng lên, mây bắt đầu tản dần để lộ một thung lũng mướt xanh và bầu trời trong vắt.
 |
| Ảnh minh họa: Linh Kuz |
- Chị ăn đi chứ, thịt nướng nguội hết rồi.
- Mình…chị không đói.
- Chị đừng ngại, ăn đi không là em ăn hết đấy. Em tham ăn lắm, chị hỏi anh ấy mà xem.
Sao 88 có thể bình thản và vui vẻ như thể chưa có chuyện gì xảy ra?
- Ăn trưa xong em xuống bản Cát Cát với mấy đứa bạn. Hai người đi cùng không?
- Thôi năm nào anh cũng phải đi bộ với cô xuống đấy mấy lần. Đi nghỉ mát chứ có phải nghỉ mệt đâu.
82 vừa nói vừa nheo mắt, nắng hấp háy trên đôi kính cận.
- Thế thì ở đây chờ em. Trông anh thế này chắc không ma nào bắt cóc về làm chồng đâu nhỉ?
- Ừ anh ở vậy nuôi cô.
Sau bữa trưa, 88 vác máy ảnh cùng một đám Tây ba lô xuống bản. 86 ngượng nghịu nhìn 82 :
- Con bé giỏi tiếng Anh nhỉ ?
- Tính nó thế, đã không học thì thôi, đã học thì phải thật giỏi.
- Chuyện đêm hôm qua… tôi…
- Nếu không uống được rượu thì lần sau em đừng uống rồi nói lung tung nhé.
- Thực ra không phải vì em say. Em đúng là một đứa nhỏ mọn.
86 quyết định nói thật. Nó biết, nếu nó không nói ra bây giờ thì nó sẽ không còn bao giờ đủ can đảm để đối mặt với chính nó. Và nói chuyện với 82, nó cảm thấy thanh thản.
 |
| Ảnh minh họa: Linh Kuz |
- Thôi, em đừng nói gì thêm nữa. Đây không phải việc của anh, hai đứa phải tự giải quyết với nhau. Anh chỉ bênh em gái anh những lúc nó bị bắt nạt thôi. Mà em làm gì ấy nhỉ?
- Em làm ngân hàng…
86 không nhớ rõ trong ba tiếng chiều hôm đó nó và 82 nói những gì. Đã lâu lắm không ai hỏi nó nhiều như vậy, kể cả bạn thân của nó, kể cả 84. Dường như càng thân thiết, người ta càng ít muốn tìm hiểu về nhau. Ấn tượng của 86 về ngày hôm đó là 82 rất tò mò.
- Em thích công việc ở ngân hàng không?
- Cũng bình thường anh ạ. Em trẻ nhất phòng nên hơi bận một tí vì các chị cùng phòng có con nhỏ cả rồi. Nhưng các chị ấy cũng quý em nên đi làm rất dễ chịu, lương lậu cũng không đến nỗi.
- Chỉ bình thường thôi à?
Buổi tối, ba người cùng ra ga về Hà Nội. 86 trằn trọc không ngủ được. Nó rời khỏi toa tàu đi hóng gió. Đêm rất lạnh, hành lang tàu rất vắng.
- Chị cũng mất ngủ à?
- Ừ… Chị xin lỗi em về chuyện đêm qua.
- Chị nghĩ em là một con bé hư hỏng lắm phải không?
- Chị…
- Chuyện hôm đó, đúng là vì thằng đấy nói với em là nó chưa có bạn gái. Nếu nó nói thật, em không đời nào cặp với nó.
- Có thể anh ấy yêu em hơn yêu chị…
- Yêu đương gì cái loại ấy. Thằng đấy chỉ biết yêu chính bản thân nó thôi.
86 lúng túng trước sự thẳng thắn đến rợn người của 88.
- Nếu em đã biết là như thế, sao em còn yêu anh ấy?
- Ai bảo chị em yêu nó?
- Hôm đó… hai người…
- Đấy gọi là lợi dụng lẫn nhau. 88 cười nhạt. Em là một đứa hư hỏng mà.
 |
| Ảnh minh họa: Linh Kuz |
Tàu vẫn lao đi vun vút.
Trong khoé mắt 88 có một góc rất tối, tối hơn màu đêm.
- Gửi từ Blogger Trần Phương – “8x – Soi và tự soi”
( Đón đọc Chuyện 8X - Phần 6)
xin chào tác giả của câu chuyện .mình cũng là thế hệ 8x ,và hơn nữa mình phải đang đối mặt với cuôc sống xa đất nước VIỆT NAM yêu dấu.nhưng mình thâý câu chuyên của bạn không phản ánh đúng bản chất vốn có của nó.bạn cần phải quan sát nhiều hơn nữa.chúc bạn có những trang viết tốt hơn.
,
mai vang , dai hoc su pham trung quoc , gửi lúc 17/09/2009 17:17:12
phong lan tim , gửi lúc 10/09/2009 08:44:45
Lê Tâm, 199A Trường Thi , gửi lúc 09/09/2009 22:22:49
soulsad, Ha noi , gửi lúc 09/09/2009 20:35:56
phuonglan, Hà Nội , gửi lúc 09/09/2009 17:03:32
Cũng hơi buồn vì những câu nói của 88 nhỉ. Mình tự hỏi rằng nếu tác giả viết tiếp về 90, 92 thì sao nhỉ? hiz, không dám nghĩ nữa !
,
Tan Le, Hn , gửi lúc 09/09/2009 16:54:57
Oldman, Hà nội , gửi lúc 09/09/2009 11:14:33
Sadiemhong, gửi lúc 08/09/2009 16:07:37
Rain_flower, gửi lúc 08/09/2009 15:14:20
uhm.., gửi lúc 08/09/2009 13:16:47
"Dường như càng thân thiết, người ta càng ít muốn tìm hiểu về nhau." Người ta chỉ tưởng là mình đã hiểu hết chứ thực ra là người ta chẳng hiểu chút gì cả. Mưa đang về cùng mùa thu lạnh lắm... Lạnh như em bây giờ... Con đường một nửa, phố cũng chỉ là một nửa thôi... Niềm vui một nửa. Nỗi buồn tròn căng...
,
conmua_7788, HN , gửi lúc 08/09/2009 11:38:43
Nguyễn Đông Sơn, gửi lúc 08/09/2009 09:53:32
pippitatdai, Hai Phong , gửi lúc 08/09/2009 00:43:41
Hồ Tiên Thủy, 347 Đội Cấn , gửi lúc 08/09/2009 00:09:06
Nguyễn Hoàng Hiệp, Hà Nội , gửi lúc 07/09/2009 22:59:41
chuyện nhạt quá.lại motive cũ.ai khen chuyện này 1 là k phải 8x xì tin,2 là chả biết gì về cuộc sống cả.câu chuyện rất sách vở :|
,
trương huyền hương , gửi lúc 07/09/2009 22:57:29
Cin Nguyễn, gửi lúc 07/09/2009 22:47:20
Bom Bi, Khánh Hoà , gửi lúc 07/09/2009 20:38:24
Green_Apple, gửi lúc 07/09/2009 18:08:44
techno, gửi lúc 07/09/2009 17:30:23
"- Ai bảo chị em yêu nó?
- Hôm đó… hai người…
- Đấy gọi là lợi dụng lẫn nhau. 88 cười nhạt. Em là một đứa hư hỏng mà."
Hư hỏng? Chắc là không. Nếu đã là hư hỏng, câu nói đó sẽ không được nói ra nhẹ nhàng và tự nhiên đến như thế.
Thương 86? Phải chăng vì lối suy nghĩ cũ kĩ giữa khoảng giao của 2 thời đại?
Đôi khi cuộc sống lạ lùng thật. Đơn giản đến độ mỏng manh.
Tự nhiên cũng thấy tò mò 82. Khi lạnh lùng và ích kỉ đến ngỡ ngàng. Lúc lại nhẹ nhàng nồng ấm đến kì lạ....
,
Phong Lee, gửi lúc 07/09/2009 16:32:43
nguyễn hoài thanh, gửi lúc 07/09/2009 16:19:31
H2, HN , gửi lúc 07/09/2009 13:31:11
cún con, Bình Dương , gửi lúc 07/09/2009 11:23:25
ngân hà_ tma, gửi lúc 07/09/2009 10:02:58
|