| |
Lời tác giả: “Blog này là một dự án nhỏ trong mùa hè của mình để ghi lại những suy nghĩ và tâm tư của mình - thế hệ 8x trong bối cảnh hiện tại. Mỗi phần là một câu chuyện nhỏ, xoay quanh đời sống, công việc, gia đình và tình yêu của một nhóm 8x Hà Nội. Hy vọng nhận được sự quan tâm và đánh giá của các bạn.”
 |
| Ảnh minh họa: strange_flowers |
Phần 9: Thư Hà Nội
“Mày à,
Hà Nội sang đông
rồi đấy. Mày ở bên đấy có nhớ nhà không? Hôm nọ bọn tao lại kéo nhau đi ăn ốc ở quán Cay, tự nhiên tao dở chứng nhớ mày! Mai bọn tao định lên Mega xem phim xong đi ăn lẩu vịt nữa đấy, có muốn ăn thì về đi cưng. Tao nghe nói bên Anh đồ ăn rất tệ, đã thế cứ ăn được cái gì ngon thì tao sẽ kể để cho mày chết thèm mà bò về với tao.
Dạo này tao bắt đầu già rồi mày ạ. Đi làm về chỉ có ăn ngủ, không thì lên net xem phim, lười chảy thây, lười cả shopping thì mày biết rồi đấy. Thỉnh thoảng tao cũng lượn nhưng không có mày đi cùng tao ít hứng mua, hay tao càng già càng khó tính? Bọn bán hàng chắc ghét tao rồi mày ạ, chả biết tao đi rồi chúng nó có đốt vía không nữa.
À tao mới được lên lương mày ạ! Mày ở nhà có phải được ăn khao rồi không. Mẹ tao bảo, chả cần tao lương cao, chỉ cần tao lấy chồng cho rảnh nợ. Từ hồi tao bỏ người yêu đến giờ, lại thêm mấy đứa lớp mình cưới nữa, mẹ tao sốt ruột, thế là tao cũng không được yên thân. Tự nhiên hôm nọ tao buột miệng bảo hay là sang du học với mày, thế là bố tao bảo “Học là để phát triển sự nghiệp, mà con thì không phải đứa trọng sự nghiệp, nên bây giờ cứ cứ ổn định về gia đình là quan trọng nhất, còn lấy chồng rồi muốn đi đâu học gì thì tuỳ.”
Thực ra tao thấy bố tao nói cũng đúng. Tao không phải là đứa yêu công việc như mày, được lên lương lên chức tao chả thấy sung sướng gì, chỉ thấy mệt. Hình như tao bị lãnh cảm? Hôm nọ chị phó phòng tao giới thiệu cho một ông trông cũng được, hơn bọn mình một tuổi, làm báo chí, nhưng tao chỉ ấn tượng mỗi là ông ấy nói hơi nhiều, toàn chuyện các em xì tin. Chắc do tính chất công việc mày ạ, nhưng tao có mở mồm ra là nói đến tiền đâu, mặc dù tao làm ngân hàng. Mẹ tao bảo tao khó tính quá, chắc là tao khó tính thật, già mà. Ông ấy rủ tao tối nay đi sinh nhật bạn. Lâu lắm rồi tao không đi chơi với ai, mà tao cũng hơi ngại, nhưng ở nhà tối thứ bảy nghe mẹ tao thở ngắn than dài thì tao cũng khổ lắm. Bạn ông này chắc toàn dân sành điệu, thôi đi như là giải ngố, có gì hay ho tao sẽ kể lại cho mày.
Thôi tao phải sửa soạn để đi đây cưng ạ. Mày dạo này chả chịu online chat gì cả, bị ma nào bắt mất hồn rồi? Có gì mày phải báo cáo ngay với tao, không được giấu diếm, không là tao không làm phù dâu cho mày đâu…”
86 nhấn nút send.
 |
| Ảnh minh họa: Vishuddha |
7 rưỡi tối, nó bần thần, vẫn còn kịp để nhắn tin huỷ. Nó có thể viện cớ ốm, viện cớ nhà có khách, viện cớ… 86 nửa không muốn đi, nửa không muốn ở nhà. Nếu đi, nó sẽ gặp những người nó không quen, nói vài câu xã giao. Nếu ở nhà, nó sẽ nằm đắp chăn xem HBO như bao nhiêu thứ bảy khác, và mẹ nó sẽ lại thở dài. Di động của nó rung lên:
- 8 giờ 15 anh qua đón nhé. Nhớ mặc đồ trắng.
86 mở tủ, lôi ra hai cái váy trắng, thử đi thử lại rồi chọn một.
Nó bắt đầu trang điểm…
- Gửi từ Blogger Trần Phương – “8x – Soi và tự soi”
- Ý kiến của bạn đọc
Mình không thik tác phẩm này của Trần Phương bằng tác phẩm : Người đàn bà đẹp của TP...không tìm thấy mình trong đấy :D(85)..
,
Mưa bóng, TP.HCM, gửi lúc 18/09/2009 15:10:33
Le anh tuan, gửi lúc 17/09/2009 09:21:00
minh chi, gửi lúc 16/09/2009 20:39:17
1985, Hà nội, gửi lúc 16/09/2009 12:41:15
an binh, nam dinh , gửi lúc 16/09/2009 12:18:54
Bạn xây dựng hình tượng nhân vật 86 già quá. 86 thì bây giờ mới 23 tuổi, nếu ko vấp váp nhiều trong cuộc đời thì làm gì đến mức già như thế?????
,
Trần, gửi lúc 16/09/2009 03:44:42
pippi tất dài , Hai Phong, gửi lúc 16/09/2009 01:08:31
Mam, Ha noi, gửi lúc 15/09/2009 22:38:15
nhan, Hai Duong, gửi lúc 15/09/2009 15:34:42
littlegoldfish, Minh Khai, Hà nội, gửi lúc 15/09/2009 15:21:56
mình là 86 , đồng thời cũng là dân kĩ thuật ... có lẽ cái cảnh ở nhà đắp chăn coi tivi đã sớm nhen nhóm rồi đó . bạn thì đông nhưng không phải lúc nào cũng đi chơi đc .
Lắm lúc ở nhà mà chán chẳng có việc gì làm !
Lắm lúc thèm đc yêu đc thương 1 ai đó !
Lắm lúc nghĩ mình già thật rồi , chưa gì mà đã chai sạn với tình yêu , giờ gặp con gái xinh xắn dễ thương ừ thì cũng nghĩ người ta xinh đấy , xong rồi lại thôi , có phải bị vô cảm không nhỉ
Có lần đùa với mấy chị trong ban công tác : " em sẽ kua hoa khôi khoa y cho coi "
Hôm sau hoa khôi đến ban mình làm việc ===>ta lại chúi đầu vào bản vẽ , thống kê , dự toán chả thèm liếc ngang ngó dọc " mục tiêu " !
Mình hết sức yêu rồi chăng ?
,
Tiến , tphcm !!! , gửi lúc 15/09/2009 12:49:33
Nguyễn Anh, 83B Lý Thường Kiệt HN, gửi lúc 15/09/2009 11:19:46
thai oanh, kinderworld- ciputra HN, gửi lúc 15/09/2009 10:20:08
sea, Nha Trang, Khánh Hòa, gửi lúc 15/09/2009 08:54:54
sunflower, TH, gửi lúc 15/09/2009 08:20:21
Thật sự khi đọc xong những dòng tâm sự này tôi thấy cả suy nghĩ và những gì của 8x tụi tôi trên đó.Có lẽ một ngày nào đó những suy nghĩ này sẽ không còn hiện hữu nhưng tôi tin nó sẽ là những ký ức đẹp.Cám ơn người đã viết Blog này.
,
Phạm Viết Cường, Hải Dương, gửi lúc 15/09/2009 07:27:28
Chie, Quảng Trị, gửi lúc 15/09/2009 07:21:53
ho tu oanh, tp vinh nghe an, gửi lúc 14/09/2009 23:13:49
chung, ha noi, gửi lúc 14/09/2009 18:31:15
quynhtrinh, HNq, gửi lúc 14/09/2009 18:23:47
Thích phần 9 này, rất thật!
,
Ngoc, Da Nang, gửi lúc 14/09/2009 16:37:42
kingkongvn, gửi lúc 14/09/2009 16:24:18
hduc, ha nam , gửi lúc 14/09/2009 15:38:05
Nhóc, Hà Nội, gửi lúc 14/09/2009 15:18:04
Phong Lee, gửi lúc 14/09/2009 14:03:19
Mình vẫn theo dõi chuyện này...
Có nhiều típ nhân vật với nhiều câu chuyện khác nhau!!!! Sẽ khó cho tác giả nếu xoay quanh hết các nhân vật.... Nhưng mà rất hay, rất lạ....
Mình vẫn đang ngóng chờ phần tiếp theo của tác giả......
,
Duy Tuấn, gửi lúc 14/09/2009 13:03:27
Vũ Tường Vi, HN, gửi lúc 14/09/2009 11:11:59
ceres, gửi lúc 14/09/2009 10:16:23
|
|