| |
Lời tác giả: “Blog này là một dự án nhỏ trong mùa hè của mình để ghi lại những suy nghĩ và tâm tư của mình - thế hệ 8x trong bối cảnh hiện tại. Mỗi phần là một câu chuyện nhỏ, xoay quanh đời sống, công việc, gia đình và tình yêu của một nhóm 8x Hà Nội. Hy vọng nhận được sự quan tâm và đánh giá của các bạn.”
 |
| Ảnh minh họaL UNITEDcolorz |
Phần 11: Hửng sáng
Không gì buồn như một bữa tiệc đã tàn.
88 ngồi thẫn thờ sau quầy bar. Xung quanh nó là cả một không gian thoái trào. Bàn ghế đều được lau sạch sẽ, ghế xếp chồng lên bàn, những chân ghế chỏng lên như hàng rào chĩa vào trần nhà không còn ánh đèn disco. Những vỏ chai rượu trống rỗng nằm lăn lóc trên sàn nhà sau quầy bar, dường như đang nhìn nó. Có phải nó lẩn thẩn rồi nên đồng cảm với một đống vỏ chai?
82 bê một khay to đầy những hộp quà đủ kích cỡ, đặt trước mặt nó.
- Nhanh lên, không là anh vứt nốt đấy.
Hai anh em nó cùng nhau ngồi mở quà. 82 lấy kéo cắt từng miếng băng dính, 86 gỡ từng miếng dập ghim, vuốt phẳng từng mảnh giấy gói quà rồi xếp lại cẩn thận, y như ngày còn bé. Nước hoa xịn, mĩ phẩm hàng hiệu, quần áo đắt tiền, iphone.
- Mở cửa hàng cũng được rồi.
- Ờ, bán lại chắc cũng đủ tiền thuê club làm sinh nhật sang năm anh nhỉ?
Nó mở gói quà của 91. Một chiếc khăn len sọc đen trắng. Nó đọc thiếp.
“Chúc mừng chị đã lại già thêm một tuổi. Em nghĩ chị già rồi cần giữ gìn sức khoẻ, nên đan tặng chị khăn để mùa đông không bị cảm lạnh, khăn có “cá xấu” chị cũng phải đeo nhé! Chúc chị yêu ngày càng xinh và chóng có người yêu để khoe em”
- Cô làm gì mà bần thần thế?
- Con bé chúc em có người yêu anh ạ!
- Ừ, cứ đà này thì khéo anh phải ở vậy nuôi cô thật.
- Ai khiến anh!
- Cũng lớn rồi đấy. Cứ tưởng em mình xinh xắn ngon lành, nhưng ngông thế này thì thằng nào nó dám yêu.
 |
| Ảnh minh họa: brambura33 |
88 không nói gì, chỉ lặng lẽ dựa vào vai anh. Nó có ngông không? Người ngoài sẽ nói nó là một con hư hỏng, cuộc sống của nó là một chuỗi những ngày đêm thác loạn. Nhưng nó thà bị chửi chứ không giả vờ xin lỗi về những việc nó làm để rồi hôm sau lại ráo hoảnh tỉnh bơ mà sống tiếp. Đời nó nó sống, không ảnh hưởng gì đến những đứa "thừa cơm thiếu muối" thích đàm tiếu về nó. Khi nó muốn cười nó sẽ cười, muốn khóc nó sẽ khóc, muốn nhảy nó sẽ nhảy, muốn hôn nó sẽ hôn. Ai tốt với nó, nó sẽ trân trọng cả đời; ai muốn lợi dụng nó, nó lợi dụng lại. Có qua có lại thì sẽ không bao giờ phải thất vọng về nhau.
Yêu đối với nó rất xa vời, vì tình yêu đích thực phải là tình yêu vô điều kiện. Trong đời, chỉ có hai người đàn ông: bố và anh trai là yêu nó vô điều kiện. Những thằng khác đều cùng một tông: “ Anh yêu em, nhưng em thẳng thắn quá/ buông thả quá/ lông bông quá/ nghệ sĩ quá/ …” Nó vẫn thầm nhủ “Anh yêu em, nhưng anh yêu bản thân anh hơn” rồi cười khẩy.
- Chắc thế anh ạ. Em sẽ thành bà cô già ở nhà nuôi chín con mèo, thỉnh thoảng sang nhà anh xin cơm, chơi với con anh, để cho vợ anh lườm nguýt. Thế là em hạnh phúc rồi.
- Có cô thì “ma nào” nó dám lấy anh.
...
Ở đầu kia Hà Nội, có một đứa lần đầu tiên biết đi chơi đêm. 85 và 86 đã đi vòng vèo cả đêm khắp Hà Nội. 86 muốn đi cho đến khi đầu óc nó thôi rối bời. Bốn giờ rưỡi sáng, trên đê Yên Phụ chợ hoa tấp nập, dường như góc này của Hà Nội bình minh đến sớm hơn nơi khác trong màu hoa rực rỡ. Thúng, mẹt, xô, chậu, lạt, giấy báo, bóng kính, hồng nhung, hồng thơm, hồng móng tay, ly đỏ, salem vàng, lan tiêu tím hồng, mũ cối, nón lá, xe đạp thồ, những giọng nói chao chát.
- Về chưa em?
- Vâng anh ạ, sáng rồi.
- Ừ, sáng rồi, em đã thôi nghĩ lung tung chưa?
 |
| Ảnh minh họa: someotherwhere |
Dạo này 86 hay nghĩ lung tung. Nó nghĩ nó sẽ yêu lần nữa, sẽ đi học nhảy, đi du lịch, hay làm từ thiện. Nhưng dường như tất cả những điều đó đều không lấp được khoảng trống đang dần hiện ra, sâu thẳm trong cuộc đời bằng phẳng, đầy đủ của nó.
86 không thể quên hình ảnh của 88 vác máy đi chụp ảnh ở Sapa, nhảy chân sáo và cười rất tươi, từ ánh mắt đến đuôi tóc đều lúng liếng. Nó nhớ ánh mắt tò mò của 82 và câu hỏi “Chỉ bình thường thôi à?” Và dĩ nhiên nó nhớ giọng bình thản của 85 bảo nó là “ngoan quá”.
Bất giác, nó hỏi 85:
- Anh có hạnh phúc không?
- Sáng ngày ra em đã bỏ bom anh thế. Bây giờ ấy hả? Anh phải có bát phở vào bụng thì mới hạnh phúc được.
- Thế em đãi anh ăn phở nhé, coi như là cám ơn anh. Ăn xong anh sẽ hạnh phúc chứ?
- Được đi chơi cả đêm với một em rất xinh, lại còn được bao ăn sáng, thì tất nhiên anh sẽ mãn nguyện.
- Mãn nguyện với hạnh phúc khác nhau thế nào hả anh?
85 im lặng, cái miệng liến láu không biết nói gì. 85 đã từng nghĩ mãn nguyện là hạnh phúc. Chẳng phải năm mới người ta vẫn chúc nhau cầu được ước thấy đó sao? Khi nó lên Hà Nội, nó muốn thoát nghèo và len lỏi vào từng ngõ ngách của cuộc sống thành thị. Bây giờ, nó cũng có thể coi là mãn nguyện, nhưng nó đã hạnh phúc chưa thì chính nó cũng chưa có thời gian để tìm ra câu trả lời.
Những chiếc xe đạp thồ đầy hoa lần lượt hoà vào dòng người đổ về khắp các nẻo đường Hà Nội.
 |
| Ảnh minh họa: vietnamnet.vn |
Trên đường đi học thêm, 91 dừng xe để mua một bó hoa cúc vàng từ một chiếc xe như thế. Cả mẹ nó và 88 đều yêu những bông hoa vàng rỡ và giản dị này. 88 đã từng nói, mỗi bông cúc vàng giống như một mảnh mặt trời nhỏ.
Suốt từ đêm hôm trước, 91 không thể ngừng suy nghĩ về 88. Từ rất lâu, 88 đã kể với nó nhiều điều về cuộc sống không – bình - thường ấy, nhưng 91 chưa từng nghĩ anh trai nó là một phần của cuộc sống đấy. Có quá nhiều điều về anh mà nó không biết, quá nhiều điều về 88 mà nó đã biết, quá nhiều để nó có thể hiểu thế nào là đúng là sai.
Mọi người vẫn nghĩ 91 chín chắn hơn bạn bè đồng trang lứa, và chính nó cũng ngầm biết thế. Nó đủ người lớn để nghĩ rằng những đứa 9x khác đang chạy theo những mốt mới hay tung ảnh sexy lên mạng là phù phiếm. Nhưng nó chưa đủ người lớn để đánh giá người lớn. Tối hôm qua, 91 còn nghĩ rằng nó hiểu 88 và 84. Đến lúc này, ý nghĩ đó thật là trẻ con.
Đêm hôm qua trên đường về, 84 nói với 91 rằng nếu nó tiếp tục chơi với 88, nó sẽ trượt vào con đường của 88, trở thành một trong những đứa con gái hư hỏng mà hình ảnh đang tràn ngập những bìa báo, trang web. Anh nó còn nói, nó phải nghe lời anh, vì anh là người lớn.
91 cũng rất muốn nghe lời 84, và có lẽ nó sẽ nghe, nếu nó không phải chứng kiến anh nó bị chửi như tát vào mặt.
91 vẫn chỉ là một con bé con thôi…
- Gửi từ Blogger Trần Phương – “8x – Soi và tự soi”
mình đã đọc truyện của bạn từ đầu, và cũng như vài bạn ở đây, mình thấy rằng câu chuyện hơi cổ tích, bối cảnh câu truyện quá hạn hẹp, cuộc sống của các nhân vật quá xa vời thực tế, thậm chí cả ở HN hay SG thì cuộc sống của 82,84, 88 cũng chỉ là của một nhóm người giàu sang, chưa phản ánh đúng thực tế. Tình yêu là quan trọng song trong cuộc sống đâu phải chỉ có mỗi tình yêu, còn sự nghiệp còn gia đình, cha mẹ.
Câu chuyện mang hơi hướng nặng của phim Hàn Quốc. Toàn bộ các phần như là diễn biến thu gọn của một bộ phim giải trí HQ vậy.
Nếu đó chỉ là sáng tác của bạn như là một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng, có lồng vào một chút suy nghĩ của bản thân đối với lối sống thực tại, thì mình đánh giá câu truyện là hay. Song cách bạn dùng 82, 84, 86, 88, 91 để chỉ tên gọi của nhân vật cùng với cách viết dạng như kiểu nhật ký dễ là người đọc suy diễn thành một thế hệ hay một bộ phận người trong xã hội. Theo mình điều này là không hay và không phản ánh được một chút nào về thế hệ trẻ hiện nay, có chăng chỉ là một vài cá nhân mà thôi.
,
hieunt, gửi lúc 22/09/2009 20:24:43
Tuấn Anh, Hà Nội, gửi lúc 22/09/2009 10:41:22
HUYNH MINH, Rat xa...?!Viet Nam, gửi lúc 21/09/2009 14:04:26
ruahin, BN, gửi lúc 21/09/2009 12:17:15
Phong, Tuyen Quang, gửi lúc 20/09/2009 11:35:50
truyện rất hay.. nhưng dường như các nhân vật đc lý tưởng hoá lên 1 chút thì fải..hi!
,
yenyen, thái bình, gửi lúc 20/09/2009 09:25:38
gabong_vogiacu, Học viện ngân hàng, gửi lúc 19/09/2009 23:24:56
Kr, gửi lúc 19/09/2009 19:30:50
Quynh Anh, gửi lúc 19/09/2009 11:09:53
sonLA, DDH Bách Khoa TpHCM, gửi lúc 19/09/2009 10:36:40
Đọc truyện mình thích nhân vật 88, dám nghĩ và dám sống với chính mình. Cho dù người ngoài nhìn vào là ngông, hơi góc cạnh và xù xì. Nhưng mình cảm nhận thấy 88 có một trái tim ấm áp và dũng cảm sống theo suy nghĩ của mình chứ ko theo suy nghĩ của người khác. Cảm ơn tác giả nhé.
,
Hoàng Linh My, Ba Đình, Hà Nội, gửi lúc 19/09/2009 09:46:45
91, hai duong, gửi lúc 18/09/2009 23:00:00
86, ha noi, gửi lúc 18/09/2009 22:56:35
mrsoiden, gửi lúc 18/09/2009 22:47:42
lj3uk0j88, Bác Giang, gửi lúc 18/09/2009 19:23:45
Chuyen nay co ve xi - tin nhi
,
Cao Hon Doi, 59302, gửi lúc 18/09/2009 14:50:30
84, Hai Phong, gửi lúc 18/09/2009 13:47:30
88.quang ninh, gửi lúc 18/09/2009 10:47:00
85, Nam dinh, gửi lúc 18/09/2009 10:04:52
82, ha nam, gửi lúc 17/09/2009 21:33:44
Truyện hay lắm, nhưng sao k viết nhiều đi bạn, đọc từng phần chờ lâu wa hà!
,
candy, gửi lúc 17/09/2009 20:05:58
magiceyes, dai hoc y thai binh, gửi lúc 17/09/2009 16:59:10
dauxu, gửi lúc 17/09/2009 16:47:27
Tiến , quận 10 tphcm, gửi lúc 17/09/2009 15:24:34
Phong Lee, gửi lúc 17/09/2009 12:51:09
|
|