| |
Lời tác giả: “Blog này là một dự án nhỏ trong mùa hè của mình để ghi lại những suy nghĩ và tâm tư của mình - thế hệ 8x trong bối cảnh hiện tại. Mỗi phần là một câu chuyện nhỏ, xoay quanh đời sống, công việc, gia đình và tình yêu của một nhóm 8x Hà Nội. Hy vọng nhận được sự quan tâm và đánh giá của các bạn.”
Phần 15: Dã tràng
- Anh em lại sắp bỏ bạn gái chị ạ.
- Tự dưng bỏ?
- Anh ấy sắp đi du học. Đi Anh học quản trị kinh doanh. Bố mẹ em muốn anh ấy đi chị ạ. Anh ấy là con trai mà, phải phát triển sự nghiệp.
- Ừ, thế em định đi đâu?
- Em đi lấy chồng.
- 91 đã mót lấy chồng, lại định tảo hôn à? Mà chân dài như cô dễ lại phải cõng chồng đi chơi lắm.
- Eo ơi chị rủa ác thế. Em á, tiêu chuẩn đầu tiên của em là chồng phải cao hơn em ít nhất 10cm. Thế tiêu chuẩn của chị là gì?
- Chắc gì chị đã lấy chồng? Lấy … vợ thì sao?
- Chị này…
- Ừ chị thế đấy. Dạo này hàng ế lắm, không có ma nào yêu.
- Chị không yêu ai thì có. Chị có bao nhiêu người theo còn gì.
- Nhiều người theo nhưng vẫn không có người yêu mới nhục chứ.
- Thế nào mới là người yêu hả chị?
- Chị mà biết thì chị đã có người yêu rồi, ngốc ạ.
Khi nào nói chuyện với 91, 88 cũng rất thành thật.
 |
| Ảnh minh họa: filtermind |
Yêu là gì? Là thứ tình cảm nửa vời, anh muốn một cô vợ ngoan hiền, chị cần một thằng chồng kiếm được tiền, hai người sống hời hợt trong ảo tưởng về nhau đến khi li hôn? Hay yêu kiểu mì tôm úp, tiện thì yêu, giải quyết xong nhu cầu yêu hay tìm được mối ngon hơn thì bỏ? 88 nhớ đến bố, đến 86, đến những trái tim vỡ.
Trái tim của nó chỉ có thể vỡ một lần thôi. Mọi va đập khác đều là vô nghĩa.
Có một người muốn nhặt nhạnh lại những mảnh vỡ của trái tim 88, và hàn gắn trái tim đó lại. Một trò chơi ghép hình không tưởng, nhưng khi người ta thật sự yêu, người ta dám làm những điều không tưởng lắm. Từ rất lâu rồi, 82 đã nhặt nhạnh những mảnh vỡ của trái tim em gái nó, nhưng mỗi lần nó ghép được một mảnh, đời lại đập để thêm hàng trăm mảnh nữa văng ra. 82 và 88 là dã tràng của nhau, cặm cụi bên một bờ biển dài với rất nhiều sóng, nhiều gió.
Những gì cuộc đời lấy đi, chỉ cuộc đời mới bù đắp lại được.
Sáng thứ hai, trời trong veo. Một gánh hàng quà thong thả dưới màu xanh rợp của đường Trần Phú. 88 dừng xe chụp vội. Bác bán hàng có chiếc nón cũ và nụ cười chân tình. 88 thấy lòng nhẹ bẫng.
 |
| Ảnh minh họa: Milivista |
Vào phòng họp đầu tuần, nó không quên nhét thẻ nhớ vào laptop, và đặt bức ảnh mới vào cùng những bức ảnh Hà Nội khác. Nó miên man ngồi xem lại những góc hình Hà Nội, trong khi sếp đang ra rả:
- Bây giờ báo không phải là báo đọc mà là báo nhìn. Ai chả biết anh A yêu chị B nhưng cả hai người chỉ coi nhau là bạn, tin đấy có đăng được ba dòng không? Thế mà phải đăng được bốn bài báo, hai bài phỏng vấn từng nhân vật, một bài phỏng vấn chung, và một bài tóm lược. Làm thế nào khiến được người ta đọc cả bốn bài? Phải đăng ảnh đẹp. Bên mỹ thuật chuẩn bị kế hoạch tháng này đến đâu rồi?
88 giật mình. Sếp đứng sau nó lúc nào không biết, và nhìn chằm chằm vào màn hình của nó. Nó vội vã lôi bản kế hoạch làm tuần trước ra tóm tắt lại.
Cuối buổi họp, sếp giữ nó lại.
- Có vấn đề gì hả anh? Em đã cho tăng số bộ ảnh lên rồi mà?
- Dạo này em vẫn làm tốt nhưng không tập trung. Anh không biết tại sao, hoá ra em có mối quan tâm khác. Ảnh em chụp đẹp lắm nhưng ở đây không có đất cho những việc như thế đâu. Tại sao em làm ở đây?
- Để kiếm tiền mà sống anh ạ. Chụp ảnh chỉ là sở thích, có ai sống được bằng sở thích đâu.
- Sống cũng có dăm bảy kiểu sống. Em còn trẻ, đừng viện cớ tiền nong. Anh đây này, không làm thì không có tiền học cho con lớn, tiền sữa cho con bé, tiền thuốc cho bố mẹ, tiền ăn đóng cho vợ, thì muốn hay không cũng phải làm. Đừng để tiền đè chết người.
- Anh định đuổi việc em đấy à?
- Đằng nào em cũng chỉ là hợp đồng, đuổi lúc nào chả được. Anh thấy phí cho em thì anh nói thôi.
- Chẳng có sếp nào như anh cả. Em thích việc em làm, và em làm tốt. Sao anh cứ muốn em bỏ ?
- Em đâu có thích việc em làm. Em chọn làm ở đây là vì việc này dễ. Anh em mình với nhau, anh sẽ nói thẳng, em đừng giả vờ không biết. Chỉ cần người mẫu dễ thương và hơi nổi, quần áo xì tin xì tai, em dựng ảnh ở chuồng ngựa hay chuồng lợn người đọc cũng không phân biệt được, ảnh tông trầm hay tông gì cũng sẽ khen đẹp. Nghe thì bảo thủ, nhưng nếu anh chọn một đứa chuyên môn bằng nửa em thì độc giả cũng sẽ không biết.
- Anh…
- Nghề của anh với em chỉ quan trọng độc giả thích gì, mà độc giả thì chẳng đòi hỏi đột phá hay mới mẻ gì cả. Em xem, nhạc đạo cũng thành hit, gái hư thành hot girl, mấy thằng con trai điệu đà thành thần tượng, ảnh chụp càng giống Nhật giống Hàn và nhiều xì tin thì thành ảnh đẹp. Nói trắng ra, anh với em cũng giống như mấy đứa bán trà sữa, cho vào một ít ngọt, một ít thơm, một ít dai dai, một ít đá, người ta vẫn nuốt hết. Em có muốn làm thợ pha trà cả đời không?
- Em không có tài làm thầy, thì làm thợ cũng được anh ạ.
- Em đang cố tình hạ thấp tài năng của em, hay em sợ mình sẽ thất bại?
- Em …
- Đưa laptop đây.
Sếp mở máy của nó, lục lọi rồi lôi ra hai bức ảnh. Một bên là bức ảnh nó chụp hồi sáng, còn chưa kịp sửa, bên kia là một ảnh trong bộ ảnh nó mới cho đăng tuần trước.
- Chính em cũng biết mình thích cái nào hơn đúng không?
 |
| Ảnh minh họa: Dũng Canon |
Lầm lì, 88 mang máy về phòng. 85 ném qua một bịch bim bim và một box chat trên YM:
- Lại bị sếp cạo đầu vì tội xinh hơn mẫu hả ?
- Dở hơi.
- Thế thì sao?
- Sếp bảo tôi nên nghỉ việc ở đây để tập trung chụp ảnh.
- Bà còn sướng, hôm nọ sếp chả bảo tôi là nghỉ việc ở đây đi chụp ảnh công viên còn gì.
- Nói nghiêm túc đi.
- Ừ, nghiêm túc, bà được chiếu cố thế còn gì. Có phải lúc nào sếp cũng quan tâm đến tương lai nghề nghiệp của mọi người đâu. Hay sếp cũng là fan của bà ?
- Sếp có vợ con rồi ông ạ.
- Chán cơm thì thèm phở chứ sao.
- Đầu óc ông lúc nào cũng bỉ ổi.
- Đàn ông thằng nào cũng bỉ ổi.
- Bỉ ổi dạo này chăm ngoan lắm nhé, cuối tuần nào cũng tháp tùng một tiểu thư đi về mấy vùng nghèo.
-Bà là đồ ma xó, cái gì cũng biết.
- Bỉ ối với ma xó cũng đẹp đôi, tiếc là bỉ ối có nơi có chốn mất rồi. Thế bỉ ổi đi chơi với tiểu thư làm gì ?
- Đi vì có người cần một người cùng đi.
- Hàn Quốc khiếp.
- Không tôi nói thật. Người kia không biết đường.
- Thế hai người chính thức chưa ?
- Ai bảo bà là bọn tôi yêu nhau ?
- Không phải vì yêu thì bỉ ổi làm sao tự nhiên lại ngoan như thế được?
- Có lẽ tôi yêu, nhưng người ta chưa yêu tôi đâu.
- Thế là ông bám theo để hi vọng lay chuyển trái tim người ta hả ?
- Để hàn gắn trái tim người ta trước.
- Dạo này ông ăn sên uống thuốc sến hả?
- Gửi từ Blogger Trần Phương: “8x- soi và tự soi”
Hay quá!
,
luong van thuy, PT, gửi lúc 07/10/2009 10:45:45
Đào Diệu Huyền, Ngõ 49 Nguyễn Khoái, HN, gửi lúc 30/09/2009 09:06:47
SA, Ha Noi, gửi lúc 29/09/2009 10:30:05
Vy Thủy, Đà Nẵng, gửi lúc 27/09/2009 23:23:57
Minh, ĐH khoa hoc, gửi lúc 26/09/2009 14:08:27
tôi thích đoạn này, nói thật tôi sợ cách sống của các nhân vật trong truyện, tôi không tin bản chất và biểu hiện cảu 88 lại trái ngược nhau đến vậy
,
hoan, hatinh, gửi lúc 26/09/2009 13:55:47
hamy, buon ma thuot, gửi lúc 26/09/2009 11:39:14
Cuong, HN, gửi lúc 26/09/2009 00:49:25
Quyên, HN, gửi lúc 25/09/2009 23:34:45
Hoang Phuong, TPHCM, gửi lúc 25/09/2009 21:53:46
Tôi là một 80, rát thích đọc series "Chuyện 8x" này. Nhưng tôi mong sẽ có một series chuyện 80 hoặc 7x cho thêm tí mặn mà, mãnh liệt, và già hơn chút. Cảm ơn tác giả.
,
Hoang Phuong, TPHCM, gửi lúc 25/09/2009 21:31:55
Hoang Phuong, TP HCM, gửi lúc 25/09/2009 21:10:52
Trần Kim Anh, gửi lúc 25/09/2009 20:41:45
sonLA, V_T, gửi lúc 25/09/2009 20:34:24
tk, hà nội, gửi lúc 25/09/2009 20:24:42
nếu có điều gì để nói về seri bài viết này thì tôi là 1 người 8x đời sau(1987) nhưng cũng xin mạn phép tác giả được nói vài lời tôi theo dõi không bỏ sót phần nào trong seri chuyện này và thấy rành tác già viết khá thật về 1 số suy nghĩ của 8x hiện giờ trong đó có tôi, tuy nhiên có đôi phần và có chỗ vẫn gượng gạo thiếu cảm xúc thêm nữa tên tác phẩm cũng chưa được đúng với những gì nó đáng phái mang.
1 điều nữa tôi xin nói thêm là, các nhân vật được cá tính hóa 1 cách có thể nói hơi quá. làm mất đi những nét thật ma nhân vật cần phải có
tôi hy vọng ở các phần sau sẽ được xem tiếp những phần hấp dẫn hơn
,
dinh nguyen hoang anh, gửi lúc 25/09/2009 19:24:41
Hoàng Nguyệt, Hà Nội, gửi lúc 25/09/2009 19:20:59
85, Nam Định, gửi lúc 25/09/2009 18:22:08
phuong nam, ha tinh niem trung, gửi lúc 25/09/2009 16:41:50
£jnh, gửi lúc 25/09/2009 16:31:29
Vẫn theo rõi, nhưng không phải vì thích, đơn giản vì vẫn thấy thiếu j đó để có 1 "8x soi và tự soi" chuẩn với thực, đợi!
,
Viên Anh, HN, gửi lúc 25/09/2009 16:00:28
MadMan, Ha Noi, gửi lúc 25/09/2009 15:32:57
Phong Lee, gửi lúc 25/09/2009 15:23:17
Kim Phượng, Thái Nguyên, gửi lúc 25/09/2009 14:28:30
Tôi, 8x đời đầu, gửi lúc 25/09/2009 14:17:50
Phần này thật hơn, nên hay hơn mấy phần trước!
,
:), gửi lúc 25/09/2009 11:16:13
quynhtrinh, HN, gửi lúc 25/09/2009 11:02:32
Tiến, q10 tphcmq, gửi lúc 25/09/2009 10:37:01
mộc, đồng nai, gửi lúc 25/09/2009 10:21:25
nganha_tma, gửi lúc 25/09/2009 10:19:37
Có những phần rât hay và những phần tác giả còn cần phải cố gắng nhiều. Nhưng tôi thích phần này và chờ đợi phần tiếp theo!
,
Pippi tất dài, Hải Phòng, gửi lúc 25/09/2009 10:14:09
H.Dương, LĐ, gửi lúc 25/09/2009 10:04:25
yuki, Hà Nội, gửi lúc 25/09/2009 09:24:57
hang, hn, gửi lúc 25/09/2009 09:23:07
82, ha nam , gửi lúc 25/09/2009 09:19:31
Ngày nào mình cũng lên blog việt để xem có phần mới chưa .Truyện của bạn rất hay .
,
Khuyenphanhoang, LÂm Đồng, gửi lúc 25/09/2009 09:12:53
(Đón đọc phần tiếp theo Chuyện 8X - Phần 16) |
|