Blog Việt
Lời tác giả: “Blog này là một dự án nhỏ trong mùa hè của mình để ghi lại những suy nghĩ và tâm tư của mình, của thế hệ 8x trong bối cảnh hiện tại. Mỗi phần là một câu chuyện nhỏ, xoay quanh đời sống, công việc, gia đình và tình yêu của một nhóm 8x Hà Nội. Hy vọng nhận được sự quan tâm và đánh giá của các bạn.”
Phần 16: Điểm đến
6 giờ chiều, một ngày tháng tư trong trẻo và mát xanh như ngọc. Cả phòng đã về hết, chỉ còn lại mình nó. 86 uể oải lôi bản báo cáo quý một ra làm nốt, vì đến tận bây giờ các bộ phận mới gửi về những số liệu cuối cùng. Mắt nó hoa lên trước từng cột, từng dãy số chạy dài như dòng xe dưới đường kia. Mỗi con số đều là tiền, rất nhiều tiền, nhưng đối với nó lúc này, mỗi con số là một con kiến đốt vào đồng tử, gây tê liệt một dây thần kinh đang nhoi nhói giãy chết trên thái dương nó. Tay nó nhấn chuột chạy theo từng cột số excel trong vô thức. Bất giác nó nhớ lại ánh mắt hấp háy của 82. Nếu bây giờ 82 hỏi nó có thích công việc của mình không, 86 sẽ khóc.
Bần thần, 86 rút di động. Những tin nhắn của 85 lấp kín chỗ trống trong bộ nhớ của máy. 86 nhận ra rằng 85 vẫn chưa lấp kín những chỗ trống trong lòng nó, vì những lúc như thế này, người nó muốn gọi nhất lại là 82. Nó sẽ không dám gọi, nó không có một lí do chính đáng nào hết, nó cũng sẽ không biết nói gì. Và nó sợ 82 sẽ hiểu vì sao nó gọi, mặc dù chính nó cũng không hiểu.
Tay nó đã ấn “Call”.
Giọng 82 ở đầu kia rất bình thản:
- Có sự gì hả em?
- Sao anh lại nghĩ là có chuyện?
- Lâu lắm em không gọi mà.
- Chẳng có gì cả anh ạ.
- Thế thì có sự chán. Tối qua chỗ anh đi, đêm nay có nhạc sống. Thế nhé, anh đang có tí việc. Gặp em sau.
“Sự chán”. Lúc nào 82 cũng đúng. 86 quay ra đống tài liệu, cắm cúi làm nốt.
 |
| Ảnh minh họa |
Khi 86 vác được bộ mặt bơ phờ của nó đến quán của 82 thì đã hơn 9 giờ. Quán đang đông, đèn tắt hết, thay bằng nến, những khuôn mặt lặng lẽ chụm vào nhau, sáng bừng lên trong ánh nến và trong tiếng nhạc:
“… trên bờ cát trắng những dấu chân trẻ thơ
em ngồi ca hát một mình giữa bầu trời bỏ quên …”
Một cô gái ôm ghi ta, một chàng trai đánh trống, một người khác sau chiếc đàn piano, vừa chơi vừa hát, đắm đuối như quên mất những người xung quanh họ. Tiếng nói chuyện rì rầm như tiếng sóng. 86 thấy lòng lắng lại, không vui, không buồn.
- Uống bia không em?
- Em không biết uống.
- Không biết hay chưa từng thử?
- Em… không thích vị bia.
-Thế thì uống cocktail nhé. Anh biết em uống được mà.
Câu cuối cùng của 82 làm nó nhớ lại lần nó gặp 82 ở Sapa. Nửa xấu hổ và nửa nghi ngại, 86 cầm li cocktail màu trắng thơm phức mùi dừa, đi theo 82 về một bàn nằm rất khuất phía bên trong. 82 không nói gì, chỉ cụng li mời nó. Nó nhấp môi. Vị ngọt rất dịu và mùi cồn hơi nồng trôi tuột xuống cái dạ dày rỗng của nó. Trong ánh nến, 82 trông hơi buồn buồn. Cũng có thể là nó đã bắt đầu say.
“… tôi nhớ em buồn vui nơi đó…”
Bài hát kết thúc, ban nhạc về bàn nó ngồi. Bỗng nhiên 86 thấy nó đang ngồi giữa cô gái chơi ghi ta và người chơi piano. 82 giới thiệu nó với từng người, “bạn của anh”, rồi bỏ đi đâu mất. Cô bé chơi ghi ta quay sang nó bắt chuyện:
- Chị làm ở đâu nhỉ?
- Mình … làm ngân hàng. Không liên quan gì đến nghệ thuật đâu.
- Em cũng làm bên xuất nhập khẩu mà. Cả lũ bọn em đều hai tay hai súng chị ạ.
Buổi tối trôi qua rất nhanh. Khi ban nhạc trở lại biểu diễn, 82 lôi vào thêm một đám bạn mới. Có lúc nó nghĩ 82 cố tình bỏ nó lại giữa những người lạ, nhưng khi nhìn theo 82 chạy tất bật chào khách, đón khách, pha rượu, gọi nhân viên, sắp bàn, nó nhận ra rằng 82 rất bận rộn.
“… tình yêu mong manh khói chiều
như mây êm đềm trôi đi mãi
ôi chưa bao giờ em quên được anh…”
 |
| Ảnh minh họa: gurugu_mawaru |
Sắp khuya rồi, và ban nhạc chơi xong bài hát cuối. Khách đã về hết. 86 ngồi ôm lấy ly cocktail thứ ba, hay thứ tư. Nó nên về, ngày mai là một ngày mới, bận rộn hơn ngày hôm nay. Nhưng nó vẫn chưa thể đứng dậy. 82 quay lại ngồi bên nó.
- Đỡ chán chưa? Để anh đưa về.
- Bạn anh… vui thật đấy.
- Ừ, toàn những đứa dở hơi, thừa cơm nên làm xong lại qua đây chơi.
-Như thế… vui chứ. Cứ như em chỉ chăm chăm đi làm rồi cũng đến mệt mỏi thôi. Nản lắm anh ạ.
- Thì em đổi việc đi.
- Nhưng … em cũng không biết mình muốn làm gì.
- Nếu thế thì không phải công việc nản mà là em nản.
- Anh có bao giờ nản không?
- Có, lúc nào cãi nhau với em gái thì anh cũng nản lắm, vì nó vừa lì lại vừa ngang.
86 muốn hỏi thêm nữa, nhưng nó không biết phải nói thế nào, và nghe giọng nói của 82, nó biết 82 cũng sẽ không nói gì thêm nữa. Mỗi người phải tự chọn lấy con đường của riêng mình. Từ trước đến giờ nó đã đi theo một con đường vạch sẵn. Hết lớp 12, thi đại học, chọn một trưởng tốt, học không giỏi không dốt. Ra trường, nộp đơn thi tuyển vào những chỗ trả lương cao. Đi làm. Yêu. Mọi thứ bình thường, bằng phẳng, cho đến khi mọi thứ sụp đổ.
Hơn hai tuần sau đó, 86 phóng xe trên một con đường không bằng phẳng. Đường đất, cơn mưa đầu hè đã kịp nhúng thành bùn, chằng chịt ổ gà. Chiếc quần trắng nó mặc trở nên lạc lõng. Nó cố bám theo đoàn xe đi trước, nhưng chỉ qua vài ổ gà, vài ngã rẽ, chỉ còn mình nó trên con đường. Dường như không ai nhớ rằng nó có trong đoàn, không ai quan tâm rằng nó đã lạc. 86 bật khóc như một con ngốc
 |
| Ảnh minh họa: do0dz |
Nó đăng kí làm thêm cuối tuần với một tổ chức phi lợi nhuận chuyên cho người nghèo vay ở quy mô nhỏ, và đó là ngày đầu tiên nó đi thực tế. Dường như những cố gắng của nó đều là vô nghĩa? Nó muốn bỏ cuộc. Có lẽ nó thuộc về Hà Nội, thuộc về chiếc bàn làm việc có máy tính màn hình plasma trong một căn phòng gắn máy lạnh với cửa sổ trông xuống toàn cảnh thành phố, thuộc về những con số và những dự án tiền tỉ. Có lẽ điểm đến của nó cũng chính là điểm xuất phát, có lẽ nó không thể chạy trốn khỏi số phận của mình.
Chính vì thế mà những lần sau nó đi, 85 đều đi cùng nó.
85 nói rằng đi cùng nó để ngắm mặt nó tèm lem nước mắt mỗi lần đi lạc. Nhưng 85 không bao giờ lạc. Nó sinh ra và lớn lên trên những con đường quê, những con đường bạt gió, bạt nắng, lấm lem, những con đường bầm vết chân trâu và lúp xúp bóng nón. Trên đường, nó nghe tiếng 86 trầm trồ và hỏi han ríu rít lẫn với những tiếng thì thầm của kí ức.
85 như đang chở hiện tại của nó vào quá khứ.
Và nó đi mải miết…
- Gửi từ Blogger Trần Phương: “8x- soi và tự soi”
86,82 hop nhau lam do. k biet trong cau chuyen nay se the nao nhi. to mo qua
,
dao bich lien, hai phong, gửi lúc 29/09/2009 09:55:01
Mai, Thanh Tri, Ha Noi, gửi lúc 28/09/2009 18:50:55
Trần Anh Châu, huế, gửi lúc 28/09/2009 14:42:08
87, gửi lúc 28/09/2009 14:40:04
mộc, Đồng Nai, gửi lúc 28/09/2009 14:34:41
Có lẻ m đang di trên con đường 86 đã quá, nhưng bây giờ lửa trong minh đang tắt. Đang loay hoay ..........
,
8x, Hà Nội, gửi lúc 28/09/2009 12:03:57
mèocon87 NĐ, gửi lúc 28/09/2009 11:30:30
8x, Bắc Ninh, gửi lúc 28/09/2009 10:46:45
vinCe, gửi lúc 28/09/2009 10:29:13
Nguyen Anh, 83B Lý Thường Kiệt, gửi lúc 28/09/2009 10:25:20
Phần này đọc thấy nhạt quá!
,
soul85, HN, gửi lúc 27/09/2009 23:31:08
85, Nam Định, gửi lúc 27/09/2009 22:41:01
Lê Phương Thảo, 34 tổ 9 phường Mai Động, Hoàng Mai, gửi lúc 27/09/2009 20:59:38
Phong Lee, gửi lúc 27/09/2009 19:40:28
ngoc_xu, gửi lúc 27/09/2009 18:35:00
mình thích 86 với 82 là một đôi.mình vẫn chờ đợi từng bài viết of bạn
,
tk, hà nội, gửi lúc 27/09/2009 16:14:54
Pippi tất dài , Hai Phong, gửi lúc 27/09/2009 15:32:07
Trần Hưng, gửi lúc 27/09/2009 15:13:44
NGUYEN THUY TRANG , HA NOI, gửi lúc 27/09/2009 15:04:33
dinh nguyen hoang anh, gửi lúc 27/09/2009 13:56:40
Blogger ơi, em thích truyện của chị lắm(em ko chắc là chị hay anh nữa...) vì có những câu rất là hay. Có người khen, người chê nhưng mà chị cứ viết nhé, em và bạn bè em mong đọc truyện của chị lắm, vì tụi em học được một số điều từ đó chị ạh! Cảm ơn chị đã chia sẻ đến mọi người!
,
Trần Thái Hòa, TP HCM, gửi lúc 27/09/2009 12:36:50
trần phương, gửi lúc 27/09/2009 10:10:32
thuy, ha noi, gửi lúc 27/09/2009 09:36:56
nguyen van thai, ha noi, gửi lúc 27/09/2009 01:40:44
|