| |
Blog Việt
Lời tác giả: “Blog này là một dự án nhỏ trong mùa hè của mình để ghi lại những suy nghĩ và tâm tư của mình, của thế hệ 8x trong bối cảnh hiện tại. Mỗi phần là một câu chuyện nhỏ, xoay quanh đời sống, công việc, gia đình và tình yêu của một nhóm 8x Hà Nội. Hy vọng nhận được sự quan tâm và đánh giá của các bạn.”
Phần 17: Dạt
Bên ngoài là đêm hè Hà Nội, nóng, người ta đổ ra đường vì không biết làm gì hơn, vì chạy xe trong bầu không khí đặc quánh độ ẩm nhớp nháp và khói bụi đường tạo ra ảo giác rằng người ta đang chạy trốn cái nóng. Bên trong, điều hòa chạy gần quá tải, và không khí đầy khói shisha quyện bóng những đứa con gái quần ngắn áo cổ trễ cũng nóng như hơi cồn đang chạy trong huyết quản của nó. Đêm nay 84 chia tay đám bằng hữu, những thằng cùng nó dạt qua những đêm nóng như thế này.
Một thằng tiếp viên đến bê thêm đồ uống. Mấy em ngon ngon vừa nãy đâu rồi? Nó đảo mắt nhìn quanh. Mấy đứa váy ngắn đang quây lấy một đám ngồi nhả khói ở góc kia của phòng. Lại một hội nào vào đây rót tiền để chúng nó rót rượu. Một thằng trong số đó thò cổ ra nhìn nó. Ngứa cổ, nó lè nhè gọi với sang bàn bên kia, chọc ngoáy vài câu.
Xô xát. Toàn những thằng say hét cho nhau nghe. Cái thằng nhìn nó vừa nãy đứng ra can. Thằng mất dạy, đã nhìn đểu còn thích cà khịa. Trông mặt nó quen quen. Một thằng trong hội 84 lao vào thằng này, nhưng bảo vệ kìm lại. Cả hội nó bị lôi ra khỏi quán, trong khi quản lí chạy ra xin lỗi bọn kia.
- Mẹ kiếp, đen như hủi.
- Chỉ tại cái thằng chó cậy có tí tiền. Bọn nó mà không can thì hôm nay có đứa đi cứu thương về nhà rồi.
- Để tao gọi mấy thằng xử nó.
- Bọn nào?
- Mấy thằng em tao quen. Toàn 89, 90, thằng nào cũng cứng.
- Bọn này càng trẻ càng liều mà. Mày gọi đi, bảo chúng nó làm gọn gọn.
84 móc di động. Cả hội phóng đi. Đêm vẫn nóng hầm hập.
 |
| Ảnh minh họa: Shin HL |
Khi 82 bước ra khỏi quán, đêm đã khuya. Cuộc sống của nó là thế, những đêm dài, những giấc ngủ vội, ánh sáng mờ, những con người va vào nhau chan chát như dao chém đá. Có rất nhiều người sống ở Hà Nội cả đời mà không biết rằng sau màu xanh của những con đường nhiều cây và bờ hồ man mác lặng sóng là những góc tối.
82 chợt nhớ đến một con bé nó gặp vài tuần trước trong một buổi đi chơi. Sinh viên, ăn nói và ăn mặc đều ngoan, có vẻ rất ngây thơ, giống như 86. Vài hôm sau, dượng của 82 kéo theo một đám vào quán của nó, những con bé trong hội đều sàn tuổi em nó. Một đứa say quá ở lại quán cứ lao vào nó rồi đòi làm hàng, hóa ra là con bé sinh viên hôm trước. Con bé đó, cũng giống như Hà Nội của nó, nhiều khuôn mặt, nhiều mảng sáng tối nhập nhòe. Đêm càng khuya, càng yên ả, những ngôi nhà khóa cửa nằm lặng lẽ và lăn lóc như sỏi. Lơ thơ vài mái ngói xô nghiêng của phố Phái gối lên những mái tôn và cửa sắt. Đường rất vắng, chỉ có nó chạy đua với những mảng kí ức đang tan rã, nhạt nhòa dần.
82 nhìn vào gương chiếu hậu. Một hội choai choai đang tăng tốc bám nó. 82 chủ động dừng lại.
- Các chú ở đâu ra đấy?
- Ơ anh…
- Sao lại bám anh?
- Sao hôm nay anh đi xe này? Làm bọn em không nhận ra.
- Không nhận ra nên chuẩn bị kè anh ngã rồi nện anh nhừ tử chứ gì?
- Bọn em không biết là anh thật mà. Biết thì đời nào dám.
- Thằng nào thuê? Chú gọi cho nó, bảo nó từ giờ tránh anh ra, không thì một là anh cho người xử nó, hai là anh cho nó tự xử. Gọi luôn đi.
84 vừa nghe điện thoại vừa chửi thề. Nếu có thể, nó sẽ lao ngay về chỗ thằng kia rồi nện cho nó một trận, nhưng nó quá say rồi. Lèm bèm, nó quay lại cùng hội bạn nhậu.
Đêm còn rất dài, và nó không muốn nghĩ nhiều thêm nữa về một thằng ất ơ.
 |
| Ảnh minh họa: Shin HL |
Về đến nhà, 82 thấy 88 vẫn còn ngồi đợi nó. Con bé chạy ngay đi hâm cơm. Vừa ăn, 82 vừa kể lại những chuyện vừa xảy ra.
- Anh bảo nó là thằng nào?
- Cái thằng quấy rầy hôm sinh nhật em ấy. May mà anh biết hội nó thuê, không là mai em phải vào viện trông anh rồi.
- Nó có nhận ra anh không?
- Không thì phải. Nó gọi người đánh anh chắc vì việc trong quán lúc tối thôi. Mà cũng không xô xát trực tiếp với nó, chỉ là bạn nó thôi.
- Thằng đấy càng ngày càng mất dạy.
- Biết thế thì từ giờ em tránh những thằng như thế ra.
- Biết thì từ đầu em dính vào nó làm gì. Chả qua nó giỏi che giấu bản chất. Âu cũng là lệ phí ngu. Thôi từ giờ anh đi đứng cẩn thận nhé. Anh có quen hết được bọn nó đâu, gặp đứa nào không biết gì thì mình chết trước.
Che giấu bản chất là một kĩ năng sống cả hai anh em nó học được từ rất sớm, và đâu đó trong bước đường đời, đã trở thành bản năng. Nuốt những giọt nước mắt chỉ trực trào ra khi dọn đồ đạc chuyển nhà cùng với mẹ. Nuốt những cơn giận gào thét khi mẹ đưa hai đứa về nhà dượng. Nuốt những nụ cười khinh bỉ khi dượng tiếp những người đến đút lót, khi mẹ và dượng vặc nhau chuyện chả nem. Nuốt những trống trải của những cuộc tình không - có - tình - yêu. Nuốt hết, ngậm hết, che giấu hết cái linh hồn đang bị giằng xé thành muôn mảnh, nuốt những khát khao được tin, được yêu, được sống thật với lòng mình để ngẩng mặt lên mà sống giả vờ thanh thản giữa dòng đời cuồn cuộn nhiễu nhương. Người ngoài thấy một thằng đàn ông lừng lững không sợ trời không sợ đất, một đứa con gái dám làm dám chịu. Chỉ hai anh em nó biết đằng sau những vỏ bọc hoàn hảo ấy có những gì. Vì thế mà chúng vẫn dính lấy nhau, qua bao năm trời, như hai đứa trẻ lơ ngơ dạt vào một khu rừng tối, nắm chặt tay nhau, bặm môi để cùng không khóc.
Chiều hôm sau, 82 ngồi ăn với bạn.
- Anh đã bảo chú rồi, chú phải chọn bạn mà chơi chứ, rồi có ngày mang vạ.
- Nghề của mình như thế mà.
- Nghề thì cũng chuyển được.
- Cũng chả biết thế nào, mình chọn nghề thì ít, mà nghề chọn mình thì nhiều.
- Chú với con bé nhà chú suy nghĩ rất giống nhau.
- Anh nói chuyện với nó rồi à?
- Rồi, nhưng mà nó chưa nghe đâu. Bọn trẻ con bây giờ nhưng lúc nào cũng tự cho mình là đúng, người khác ai nói gì cũng mặc. Chả bù với bọn anh hồi trước, ngần đấy tuổi thì ăn không dám ăn, nói không dám nói. Mà hồi đấy cũng chả có gì mà ăn, chả biết gì mà nói, chỉ cắm cúi lao vào học, lao vào kiếm tiền cho thoát nghèo. Bây giờ hai mấy tuổi đầu các cô các chú ai cũng triệu phú tỉ phú hết. Tiền có, đầu óc có, thế mà không hiểu sao cứ lông bông.
- Thì bây giờ xã hội cũng thế, tiền có, cái gì cũng có, nhưng cảm giác loạn hơn ngày xưa. Mà anh nhìn xem, càng nhiều tiền càng lắm chuyện. Bọn 9x bây giờ đấy, sinh ra đã sướng, nhưng chúng nó loạn bằng mấy bọn em bây giờ. Chả biết thế nào đâu anh ạ. Đời đẩy mình đến đâu thì mình dạt theo đến đấy. Những thằng bị đẩy đến bãi bùn thì chìm, đến bãi vàng thì đãi, những đứa chưa dạt vào đâu thì lông bông như em. Người tính không bằng đời tính anh ạ. Ngày xưa anh em mình đều học bách khoa, có bằng kĩ sư, ai biết bây giờ anh làm báo còn em làm thằng pha rượu đâu.
- Rồi cũng có lúc mình phải biết dừng chứ, cứ để đời nó xô mãi à? Thế chú đã tính chuyện vợ con gì chưa? Hay chú lại khó tính quá?
- Tính rồi mà tính không ra thì đúng là khó tính rồi.
- Hôm trước có con bé gì hiền hiền đến nghe nhạc, anh thấy nó có vẻ cũng thích chú.
- Thích là thích nhạc hay, đồ uống ngon, chứ thích gì em. Dạo này anh già thật rồi, bắt đầu lẩm cẩm rồi đấy.
Nắng chiều ngả nghiêng nóng nồng trên sóng hồ Tây.
- Gửi từ Blogger Trần Phương: “8x- soi và tự soi”
Đọc xong hết 17 phần thì hiểu vì sao đây là bài nhiều phản hồi nhất. Mình cũng là 8x. 8x bây giờ cũng lắm việc, và ko phải lúc nào cũng có thời gian lướt net.
Vậy mà mình dành 2h đồng hồ để đọc 17 phần của bạn. Mình thấy thật giống, thật đúng.... Rất hay, rất thực... Viết tiếp nhé!
,
Giang, NĐ, gửi lúc 30/09/2009 20:49:58
Nguyễn Đức Thuận, Vinh , gửi lúc 29/09/2009 23:50:32
Thái Sơn, Hà Nội, gửi lúc 29/09/2009 23:44:21
dinh nguyen hoang anh, gửi lúc 29/09/2009 18:56:28
Khoabom, Bac Giang, gửi lúc 29/09/2009 14:51:13
Đã lâu rùi không vao website nay, từ khi đọc câu chuyện này và thấy ngày càng hấp dẫn hơn.
,
82_saigon, gửi lúc 29/09/2009 13:49:42
Mai, Ha Noi, gửi lúc 29/09/2009 13:37:20
manh, ha noi, gửi lúc 29/09/2009 12:50:51
NN, Hà Nội, gửi lúc 29/09/2009 12:13:25
Thu Hiền, Hà Nội, gửi lúc 29/09/2009 11:52:16
Mỗi ngày mở máy tính lên mình lại chờ đón để được đọc phần truyện mới,mình cũng là 88,nhưng đang phải sống mà ko bít,và ko dám sống với con người thật của mình như 88...
,
haianh_vn, gửi lúc 29/09/2009 11:40:28
yalove, HẢI PHÒNG, gửi lúc 29/09/2009 11:18:07
Bao San, HCM, gửi lúc 29/09/2009 11:06:46
sabi007, thai nguyen, gửi lúc 29/09/2009 11:05:04
thui hiền, Hà Nội, gửi lúc 29/09/2009 10:34:32
rat thich nhung neu bo nhung chu(thang ay , con ay chung no con nay hoac tao)thi rat cam on
,
nguyen tan, 12895 newhope st garden grove ca 92840, gửi lúc 29/09/2009 03:20:22
văn thái, cẩm thủy, gửi lúc 29/09/2009 00:46:13
Pippi tất dài , Hai Phong, gửi lúc 29/09/2009 00:20:50
ht, gửi lúc 28/09/2009 23:55:27
Văn Thành, gửi lúc 28/09/2009 23:16:17
Hay qua", như là 1 nhà văn chuyên nghiệp, rất sắc sảo, pái phục
,
vu van huong, nam dinh, gửi lúc 28/09/2009 22:20:43
soul85, HN, gửi lúc 28/09/2009 22:19:15
to_nga, ha noi, gửi lúc 28/09/2009 20:29:07
tsuyoi teun genshi, ha noi, gửi lúc 28/09/2009 18:51:36
MoonXinh, AUS, gửi lúc 28/09/2009 18:14:47
Hấp dẫn lắm....
,
quang thịnh, Đà Nẵng, gửi lúc 28/09/2009 15:46:54
tk, hà nội, gửi lúc 28/09/2009 15:30:36
trần thùy dung, 41 đặng tiến đông- phường đông thọ -thành phố thanh hóa, gửi lúc 28/09/2009 14:53:08
86, vn, gửi lúc 28/09/2009 14:47:47
jenny1907, hà nam, gửi lúc 28/09/2009 14:35:06
Nuốt hết, ngậm hết, che giấu hết cái linh hồn đang bị giằng xé thành muôn mảnh, nuốt những khát khao được tin, được yêu, được sống thật với lòng mình để ngẩng mặt lên mà sống giả vờ thanh thản giữa dòng đời cuồn cuộn nhiễu nhương....
Thật đấy là cảm giác của mình khi đọc truyện của bạn, thật đến từng suy nghĩ và hành động của mỗi con người. Cảm ơn bạn vì câu chuyện này nhé. Mỗi nhân vật như là hoàn hảo trong mắt những người còn lại nhưng nhìn sâu trong họ là sự dằn vặt về con đường đi tiếp theo của mình. Lạc lõng không tìm nổi một con đường, thì đọc được truyện của bạn. Thấy tâm đắc.
,
dauxu, gửi lúc 28/09/2009 13:40:50
queenofsnow4ever, gửi lúc 28/09/2009 13:27:36
thuy, ha noi, gửi lúc 28/09/2009 12:45:51
quynhtrinh, HN, gửi lúc 28/09/2009 12:27:29
Mọi thứ bắt đầu xích lại gần nhau, các nhân vật, mỗi nhân vật có mô típ khác nhau dường như đang được kéo lại gần bởi những mỗi quan hệ đan chéo....
Chuyện vẫn thắt nút và đang dẫn gỡ bỏ từng móc nối.....
,
Duy Tuấn, gửi lúc 28/09/2009 11:35:58
|
|