Lời tác giả: “Blog này là một dự án nhỏ trong mùa hè của mình để ghi lại những suy nghĩ và tâm tư của mình - thế hệ 8x trong bối cảnh hiện tại. Mỗi phần là một câu chuyện nhỏ, xoay quanh đời sống, công việc, gia đình và tình yêu của một nhóm 8x Hà Nội. Hy vọng nhận được sự quan tâm và đánh giá của các bạn.”
Phần 18: Mùa thu
- Chị ơi đi ăn không? Em khao?
- Hôm nay giàu thế nhỉ?
- Em mới lĩnh nhuận bút!
Ừ thì đi. 88 xách xe lôi 91 lượn một vòng những chỗ ăn la liếm của Hà Nội. Một chiều cuối hè, hai con bé và sữa chua nếp cẩm, nem chua rán, nem tai, chè, phở cuốn, hoa quả dầm, những vỉa hè nóng hầm hập, những chiếc ghế nhựa nhỏ đã cũ, những bà bán hàng vui chuyện.
 |
| Ảnh minh họa: Milivista |
- Em đã có mảnh tình vắt vai nào chưa, sao viết truyện tình yêu như đúng rồi thế?
- Thì… chưa nhưng mà em xem phim Hàn Quốc rồi em bịa.
- Thảo nào truyện nào cũng kết thúc có hậu.
- Đâu, lần trước kết thúc không có hậu còn gì, hai người chia tay đấy thôi.
- Kết thúc có hậu đâu cần cứ yêu nhau.
- Thế thì thế nào là có hậu hả chị?
- Là khi người ta còn có hi vọng.
- Chị nói thế làm sao em hiểu được.
- Ừ, kiểu, anh chị bỏ nhau nhưng vẫn tin tưởng ở con người, ở tình yêu… đại loại thế.
- Chị này… nghĩa là chị không tin ở tình yêu à?
- Ăn được một miếng của cô thì bị hỏi khó nhỉ. Ừ, chị tin. Chị tin có tình yêu đích thực, chị tin vào sức mạnh của tình yêu, chị tin rằng tình yêu làm nên những phép mầu. Chị chỉ không tin rằng tình yêu sẽ đến với mình thôi.
- Tại sao thế chị? Có rất nhiều người yêu nhau và hạnh phúc lắm chị ạ. Như bố mẹ em …
- Bố mẹ em khác, em ạ. Thời của bố mẹ em là thời của những tình cảm vĩ đại, sống được một ngày là phải vượt qua đạn bom và cái chết, tình yêu vì thế nó cũng sâu sắc và vĩ đại. Thời của bọn chị là thời của những tình cảm nửa mùa và tủn mủn, kiểu, cái áo nào đẹp, cái xe nào mốt, đi chơi ở đâu. Tình yêu vì thế nó cũng tầm thường theo em ạ.
- Chị này…
- Mà chị nói thật, tình yêu vượt qua sống chết, nhưng không vượt qua được tiền đâu. Kiểu như bố mẹ chị ấy.
- Đó chỉ là ngoại lệ thôi chị ạ.
- Thôi, tập trung chuyên môn ăn uống đi. Em nên nói chuyện với những người lạc quan hơn và có niềm tin ở tình yêu, kiểu như chị dâu cũ của em và thằng bạn hâm của chị ấy.
- Hai người đấy yêu nhau à?
- Tò mò như con tò vò. Có để chị ăn nốt bát chè không? Ăn nhanh rồi còn về, tối chị còn phải làm nốt mấy việc rồi đi "đú" tiếp.
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda |
Nghe giọng 88, 91 biết rằng 88 không muốn nói tiếp nữa. 91 cũng cắm cúi ăn chè, bản thân 91 không biết nói gì hơn. Tình yêu là một điều gì đó vừa quen thuộc vừa xa lạ đối với nó. Bạn bè nó yêu từ lâu rồi, những mối tình gấu bông, hoa hồng, nhà nghỉ, những mối tình kết thúc còn nhanh hơn khởi đầu. Nó biết những đứa khi yêu thì yêu đến phát cuồng, khi bỏ thì buồn đến lẩn thẩn, rồi lại yêu, lại bỏ, một cái vòng luẩn quẩn không có điểm dừng. Hay có lẽ sự bất cần đời của 88 là điểm dừng cho thứ tình yêu này? Nó muốn tin rằng đằng sau vẻ ngông nghênh lạnh lùng của 88 là một góc nhỏ ấm áp và đầy hi vọng, vì 91 vẫn tin ở tình yêu. Và nó tin ở 88. Có lẽ 88 nói đúng, nó là con bé của những kết thúc có hậu.
Bởi vì nếu không tin vào những kết thúc có hậu, thì người ta sống để làm gì?
Chuông điện thoại của 88 reo.
- Anh à, em đang được em gái cho ăn khao. Về á? Tối nay em hẹn đi chơi rồi mà….
- Sao cơ?…
Giọng 88 nghẹn lại, di động tuột khỏi tay rơi xuống nền nhà một tiếng cạch nặng trĩu. Nó gục lên đôi vai của 91 và khóc tấm tức.
82 gọi 88 vào viện K.
Những cơn đau bụng mà mẹ hai đứa luôn đổ tại bệnh dạ dày kinh niên, hóa ra là ung thư ruột. Đã vào giai đoạn cuối. 88 lảo đảo lao qua những dãy hành lang hun hút lạnh, mắt nó hoa lên, trước mặt nó là một chuỗi hình ảnh phình lên, méo mó, như những hình người trong nhà gương mà nó đã cùng mẹ đi xem từ nhỏ. Mỗi đôi mắt đều phồng lên, rộng ra, nhìn nó chăm chăm, như một cái gương soi vào lòng nó, và trong đó, nó không thấy gì hơn ngoài một khoảng đen hoang mang. Mẹ nó nằm đó, mới thiếp đi sau khi tiêm thuốc giảm đau để chạy trốn một cơn đau dữ dội, khuôn mặt kiêu sa sụp xuống dưới sức nặng của nỗi lo sợ rất con người: cái chết.
Từ khi ra ở riêng, hai anh em chỉ thỉnh thoảng mới về thăm mẹ và dượng, và mỗi lần về, mẹ đều cố thuyết phục 88 ở lại, nhưng nó chưa từng ngủ lại dù chỉ một đêm. Mỗi lần nó nhìn thấy mẹ, trẻ hơn tuổi, đẹp viên mãn, nhanh nhẹn và rất chịu chơi so với tuổi, cùng với người đàn ông đó, 88 lại nhớ đến những hình ảnh của bố trong những năm tháng cuối đời, mặc áo may ô và quần kaki đã cũ, ngồi lặng lẽ với ánh mắt mỏi mòn dần bên mâm cơm đạm bạc trong căn nhà tập thể vắng tình yêu. Sự so sánh thường bóp nghẹt trái tim nó. Nhưng mẹ không thể chạy trốn thời gian. Nó nhìn mẹ, những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt hốc hác, mớ tóc lòa xòa rối tung ôm lấy vầng trán còn đẫm giấu những cơn đau.
Nó ôm lấy anh.
Khóc.
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda |
Một tuần sau, 85 và 86 vào thăm. 82 đã về nhà chuẩn bị cơm nước và nghỉ ngơi sau một đêm thức trắng trông mẹ. 88 đang lúi húi rót nước để pha sữa, và lần đầu tiên, 86 cảm thấy cô bé này thật là nhỏ bé. Lần đầu tiên nó để ý những ngón tay gầy, để ý xương cổ nhô lên khi cô bé khom người, để ý đôi môi run run hơi tái đang chúm lại thổi nước cho bớt nóng, đến sự rụt rè trong ánh mắt lặng thinh trong veo.
- Mẹ em yếu lắm rồi chị ạ. Mấy hôm nay không tiêm morphine thì không ngủ được. Lúc nào tỉnh thì cũng chẳng ra khỏi giường được.
- Có thử phẫu thuật được không em?
- Di căn nặng quá rồi chị ạ. Chậm quá mất rồi.
Tay 86 siết chặt tay 88, im lặng, không biết nói gì, không thể nói gì.
- Mẹ em lại thiếp đi rồi, chị trông mẹ em hộ em một chút nhé? Có việc gì cần chị cứ gọi em.
85 và 88 ngồi xuống một góc sân. Trời Hà Nội đang thu rồi, một ngày thu huy hoàng và hiếm hoi, những giọt nắng rực rỡ, ấm áp nhún nhảy như trêu ngươi.
 |
| Ảnh minh họa: Milivista |
- USB đây, tôi đã copy hết mấy bộ ảnh tôi đang làm dở rồi, ông làm nốt nhé. Tôi cũng gọi cho sếp báo là nghỉ chính thức. Ông chịu khó làm một mình, vài hôm nữa sẽ có người thay.
- Công việc thì rồi cũng sẽ ổn cả thôi. Cái chính là bà thế nào?
- Tôi ấy hả? Chả biết thế nào nữa. Như rơi vào một cái hố, rơi mãi mà không đến đáy, lúc nào cũng thấy mình chơ vơ giữa không khí.
- Dù gì bà cũng phải cố lên.
- Không cố thì làm thế nào được? May mà còn có anh tôi. Không thì tôi chắc cũng gục rồi. Anh tôi cứ phải gồng lên mà gánh hai mẹ con tôi. Chẳng biết số ông ấy là cái số gì, cả đời cứ phải è cổ ra mà gánh vác.
- À, nhân nói chuyện anh bà… Tôi nghĩ tôi sắp thua cuộc rồi.
- Sao? Hai người cá cược cái gì hả? Bao nhiêu tiền?
- Không… ý tôi là… tôi nghĩ người ta thích anh bà.
- Ai mà chả thích anh tôi.
- Tôi nói thật mà bà cứ đùa.
- Tôi cũng nói thật mà. Thích người như anh tôi thì dễ lắm. Nhưng để yêu được ông ấy thì chưa ai làm được đâu.
- Hai anh em nhà bà đều lẩn thẩn. Mà bà nghĩ liệu tôi có nên bỏ cuộc không? Cảm giác như là … không có duyên, như là mình cố gắng lắm rồi cũng công cốc.
- Quan trọng nhất là ông phải cố gắng hết sức mình. Bất kể kết quả thế nào, chỉ cần đã cố gắng thì sẽ không hối hận mà.
Di động của 88 kêu rối rít.
- Mẹ em lại lên cơn đau hả chị? Em về ngay đây.
Mấy tuần sau, khi cốm bắt đầu dày, sấu bắt đầu già, và mùa thu đã âm thầm trôi qua, mẹ của 88 và 82 qua đời.
- Gửi từ Blogger Trần Phương: “8x- soi và tự soi”
Tôi thấy tác giả chọn lựa các nhân vật là đúng khoảng thời gian các thế hệ trong 8x.
82 thuộc đời đầu và có suy nghĩ già dặn và từng trải. 84, 86, 88 mỗi người thể hiện một góc tính cách của 8x. 85 hay 87 thì chỉ là nhân vật phụ, tính cách không nổi bật.
K
hi đọc chuyện mỗi người sẽ nhận ra một phần tính cách của mình trong đó. Câu chuyện cũng dần lột tả những gì thực tại của xã hội hiện nay.
Có một chút về 91, về cá nhân mình, mình cảm thấy 91 không đúng lắm với thế hệ 9x mà ngay cả 8x. Là một gì đó của 7x thì đúng hơn.
Mà không thấy 83 nhẩy 83 nè :D
,
Nguyễn Đức Lâm, 156B / 155 Đường Trường Chinh, gửi lúc 02/10/2009 15:07:06
thanhhaivt1, ko gia đình, gửi lúc 02/10/2009 12:11:31
Long, Hanoi, gửi lúc 02/10/2009 11:29:00
Dimple, HN, gửi lúc 02/10/2009 11:21:26
85, gửi lúc 02/10/2009 09:52:44
Chuyện 8x rất nhẹ nhàng.Nó mang 1 phong cách rất riêng.Nó rất giống những câu chuyện đời thường.Nhưng thực sự không phải ai cũng nhận ra những mảng tối của cuộc sống.
Chuyện 8x thuyết phục người đọc ở sự biến đổi,đa dạng trong tâm lí các nhân vật.Rất khác nhau nhau.Mỗi người một tính cách,1 phong cách rất riêng.It"s wonderful
,
Ngọc Anh, Thái Nguyên, gửi lúc 02/10/2009 08:00:20
nguyenvanthu_bg, bắc giang, gửi lúc 02/10/2009 04:06:28
nguyen van tuan, ôman, gửi lúc 02/10/2009 03:09:51
vương, hn, gửi lúc 01/10/2009 23:19:24
LinhTigon, gửi lúc 01/10/2009 22:23:57
Bất kể kết quả thế nào, chỉ cần đã cố gắng thì sẽ không hối hận mà.
minh thich quan niem song nay va luon co gang lam nhu the
,
hangoc, wuhan, gửi lúc 01/10/2009 21:27:57
xuancom, gửi lúc 01/10/2009 19:39:53
Nguyen, gửi lúc 01/10/2009 15:56:32
vietakha, gửi lúc 01/10/2009 14:36:32
Apple, gửi lúc 01/10/2009 13:38:51
Truyện này cũng được, đọc nó tôi hiểu thêm về một góc khuất Hà Nội để thấy được lối sống của các bạn trẻ bây giờ. Mong tác giả có những đột phá vềcách viết. Chúc bạn thành công!
,
Lê Ngọc, Xuân La ,Tây Hồ ,Hà Nội, gửi lúc 01/10/2009 13:36:31
Alex, Singapore, gửi lúc 01/10/2009 10:06:41
xutun315, Gia Lâm-Hà Nội, gửi lúc 01/10/2009 10:02:58
Đỗ Hoàng Sơn, Lào Cai, gửi lúc 01/10/2009 07:39:20
haianh_vn, tp HCM, gửi lúc 30/09/2009 23:18:43
Những mảnh đời ghép lại làm nên bức tranh chân thực về cuộc sống của những con người trẻ tuổi. Cũng là một 82, đọc chuyện mới thấy mình vẫn còn yếu đuối lắm. Giá mà có thể mạnh mẽ, bản lĩnh như 88 và 91; ấn tượng như 86
,
82, Viet Trì - Phu Tho, gửi lúc 30/09/2009 22:49:07
Phạm Gấm, thai binh- ha noi, gửi lúc 30/09/2009 21:47:04
mai chi, quang binh, gửi lúc 30/09/2009 19:55:27
Nguyen Van, Vinh - Nghe An, gửi lúc 30/09/2009 08:36:55
van thai, cam thuy- thanh hoa, gửi lúc 30/09/2009 08:01:43
Truyện hay quá! Đọc phần này thấy xúc động thật sự, về sự tương phản giữa bố và mẹ của 82, 86; về hoàn cảnh éo le của 82, 86. Tối nào tớ cũng phải thức đến 1-2h đêm để chờ phần mới! hic...
,
Pippi tất dài , Hải Phòng, gửi lúc 30/09/2009 00:48:41
|