| |
Blog Việt
Lời tác giả: “Blog này là một dự án nhỏ trong mùa hè của mình để ghi lại những suy nghĩ và tâm tư của mình - thế hệ 8x trong bối cảnh hiện tại. Mỗi phần là một câu chuyện nhỏ, xoay quanh đời sống, công việc, gia đình và tình yêu của một nhóm 8x Hà Nội. Hy vọng nhận được sự quan tâm và đánh giá của các bạn.”
Phần 19: Không thể và có thể
Mùa đông Hà Nội chưa bao giờ lạnh như thế. Mỗi cơn gió về đều khiến 88 quặn lòng, nó lẩy bẩy bước từng bước một, mỗi bước chân dường như đều quá ngắn, và con đường trước mặt quá dài, hun hút gió. Vẻ đẹp đến nao lòng của mùa đông Hà Nội với ngô nướng và cơm gạo mới, hương cà phê nồng ấm mỗi sớm tinh mơ và cái cảm giác muốn xích lại bên nhau cho thêm gần gũi, tất cả đều như đang nhạo báng nó.
88 vừa lên chùa làm lễ 49 ngày cho mẹ. Nó đi xe cùng với anh và dượng. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, nó nhìn kĩ dượng. Dượng cũng suy sụp đi nhiều, cái nhìn nhanh nhẹn nằm héo quắt trên đuôi mắt đầy nếp nhăn. Những ngày này hiếm thấy dượng cười nói, những công việc làm ăn cũng không kéo được dượng ra khỏi hố đen của nỗi buồn.
88 nhận ra rằng dượng yêu mẹ nó biết nhường nào.
Nó cũng nhận ra rằng nó yêu mẹ nó biết nhường nào.
Nhưng những gì đã thuộc về quá khứ thì không thể nào làm lại được.
 |
| Ảnh minh họa: H.Jun - Raysoda |
Về đến Hà Nội, nó thay số di động và bỏ mọi hội chơi bời. Ngoài giờ học, nó chỉ lên quán của anh làm phụ. Đám bạn xì tin của nó ngơ ngác và xầm xì bàn tán về sự biến mất đột ngột của một cái đinh trong những cuộc vui nát trời nát đất. Thỉnh thoảng 85 lại bắn cho nó những tin đồn mới về nó, người thì khẳng định nó đã đi du học, kẻ lại nói nó đi lấy chồng đại gia và đang cố tìm cách bỏ quá khứ lại đằng sau, đứa ác mồm hơn thì nói nó mới bị rạch mặt đánh ghen và đang trốn sang Hàn Quốc làm phẫu thuật thẩm mĩ. Tất cả đều không thể tin rằng 88 có thể rũ bỏ mọi thứ dễ dàng như thế, trong một thời gian ngắn như thế.
Một buổi tối, khi sự im lặng trong căn nhà nhỏ ngát mùi hương trầm với hai bức ảnh trên bàn thờ và hai con người đi về như hai cái bóng trở nên ngột ngạt đẩy 82 vào một đêm lang thang nữa, 86 tìm đến quán. 88 bê ra một li ca cao nóng hổi, chiếc áo len màu nâu rộng thùng thình càng làm nó trông nhỏ bé hơn.
- Hôm nay anh em đi vắng rồi chị ạ.
- Ừ, chị đến tìm em mà.
- Có việc gì hả chị?
- Lâu không gặp, chị chỉ muốn hỏi xem em thế nào thôi. Trông em gầy đi nhiều đấy.
- Em… vẫn thế thôi chị ạ. Cũng sắp thi xong rồi. Dạo này em “đi tu”, không đi đâu làm gì cả, ngoan hơn hẳn ngày xưa.
- Thế thì chắc anh em phải mừng lắm nhỉ?
88 gượng mỉm cười. Những câu hỏi như thế này là lí do 86 sẽ không bao giờ thành chị dâu của nó được. Từ khi bố mất, anh nó trở thành bố nó, chính vì nó 82 sống như một người đàn ông góa vợ trong suốt bao năm nay. 88 thầm nhận ra rằng sự ngoan ngoãn của nó trong những ngày gần đây chỉ là cách nó nói lời xin lỗi muộn màng, không chỉ với hương hồn bố mẹ, mà còn với những sự hi sinh của anh. Nhưng chỉ thế thôi thì vẫn chưa đủ để giải thoát 82 khỏi những tầng trách nhiệm mà 82 tự đặt lên vai mình. Người ta không thể hiểu được những món nợ tinh thần thầm lặng và dai dẳng giữa hai anh em nó. Sự tin tưởng ngây thơ trong mắt 86 bất giác làm 88 ứa nước mắt.
 |
| Ảnh minh họa: Feel_So_Lost |
- Chị nói gì sai à?
- Không chị ạ. Là em sai. Lúc nào cũng là em sai mà.
- Chị… xin lỗi. Lúc nào ở bên cạnh em, chị cũng thấy những gì mình nói đều rất vô nghĩa. Có thể vì cuộc sống của chị và em khác xa nhau quá. Chị biết, dù em ít tuổi hơn chị nhưng em đã va vấp nhiều, còn chị, có lẽ chị may mắn vì được bảo bọc trong một cuộc sống rất bình yên.
- Đó đâu phải là lỗi của chị. Cuộc sống của em là do em chọn lựa, nếu có chuyện gì thì em phải tự gánh lấy thôi. Nhân quả mà.
- Em đừng nói thế. Chị biết mình chẳng có tư cách gì để mà khuyên em cả, vì em từng trải hơn và mạnh mẽ hơn chị nhiều. Chị chỉ muốn nói với em như một người bạn thôi. Em đừng tự trách mình vì những điều xảy ra trong quá khứ. Như em nói đấy, cuộc sống của mỗi người đều do họ tự chọn lựa, em không thể nhận lỗi cho tất cả. Và có bao nhiêu điều chẳng do lỗi của ai cả, mà là do số phận em ạ.
- Chị à…
88 không nói tiếp được, họng nó nghẹn ứ nước mắt. Trong quán đang vang lên một bài hát rất quen, rất cũ:
… and anytime you feel the pain, hey Jude, refrain
don’t carry the world upon your shoulders …
 |
| Ảnh minh họa: deylac |
Tối hôm đó, 85 cũng lên quán tìm 88. 86 và 85 nhìn nhau có phần gượng gạo. Mấy tháng qua, 85 và 86 vẫn nhắn tin thường xuyên, 85 vẫn cố gắng trao những tình cảm của nó, và 86 vẫn cố gắng nhận, nhưng cả hai đều cảm thấy rằng, chỉ cố gắng thôi thì không thể làm nên tình yêu. Vì thế 85 lao đầu vào tìm quên trong những dự án mới. Nó làm thêm rất nhiều, những đêm thức trắng làm đôi mắt và cái miệng liến láu của nó đều trầm xuống. Bẵng đi vài tuần không gặp, 86 ngỡ ngàng khi thấy 85 đã gầy rộc đi và mệt mỏi hơn rất nhiều. Còn 88 thì nhận ra trong vẻ tư lự của 85 bóng dáng của anh nó vài năm về trước, khi anh lôi nó ra ở riêng.
- Bà cho một phin cà phê đi.
- Đêm nay ông lại thức hả?
- Ừ, có gì ngon đem ra bồi dưỡng đi để tôi còn chiến.
- Ông làm thế này thì ốm mất thôi. Tiền đè chết người mất.
- Lấy đâu ra mà đè. Tôi đang định kiếm tiền để mua căn hộ, đưa hai cụ ở quê lên ở cùng, nên dạo này cày thêm một ít.
- Sao tự nhiên ông lại muốn đưa hai bác lên đây?
- Ra Tết là chị tôi đi lấy chồng rồi, còn hai cụ cao tuổi ở nhà với nhau tôi không yên tâm, các cụ có bệnh cả rồi, không được như xưa. Trước giờ tôi cứ tính phải ngoài ba mươi, cơ ngơi vợ con đầy đủ mới đưa các cụ lên, nhưng bây giờ nghĩ lại, chả biết trời cho các cụ được bao nhiêu năm nữa. Rồi có lúc có muốn cũng không thể lấy lại thời gian đã mất.
88 không nói gì, ánh mắt lắng xuống, nhìn chăm chắm vào những giọt cà phê tí tách. Biết mình đã lỡ lời, 85 thở hắt ra. 86 đỡ lời:
- Thảo nào mà mấy lần đi chơi toàn vắng anh.
 |
| Ảnh minh họa: romanQa |
86 muốn nói thêm một câu nữa. Rằng, trong cuộc sống của 86 cũng đã vắng 85. 86 đã không tìm cách chèo kéo 85, vì nó muốn lắng nghe xem sự trống vắng trong lòng nó nói gì. 86 sợ rằng nó sẽ bị ảo tưởng, rằng nó sẽ lao vào một mối tình mới chỉ để lấp đầy thời gian trong ngày và không gian trong tim. Nó nhớ lại điều con bạn thân của nó viết trong một email gần đây.
“…Tao thấy cái ông đang theo đuổi mày được đấy. Tao thích những người như thế, đàng hoàng, tự lập, không dựa vào bóng ai hết. Ở bên này có nhiều đứa đi du học toàn bằng tiền bố mẹ mà ăn thánh nói tướng tưởng mình là to lắm! Nhưng mày cũng đừng vì thấy ông này tử tế mà yêu vội nhé, chuyện tình cảm mà miễn cưỡng thì vừa khổ mình, vừa khổ người ta, mà nhất là người ta lại là người tốt như thế thì đáng thương lắm mày ạ. Mày không yêu thì … để dành cho tao về nhé, tao sắp về rồi, dạo này đang bị thầy u giục chồng con đây.
Mà nhân nói chuyện những đứa vênh váo chỉ giỏi đốt tiền bố mẹ, hôm nọ tao đi chơi gặp thằng người yêu cũ của mày, nó cũng sang bên này được một thời gian rồi, nghe nói hồi đầu cũng ngông nghênh lắm. Bọn bạn tao bảo nó sang cặp ngay với một em 89, em này nhà khủng long đại bàng và ăn chơi lắm. Chưa được bao lâu thì người yêu của em này ở nhà sang, thế là nó đá luôn thằng người yêu cũ của mày, còn gọi thằng này là giai bao của nó. Vụ đấy bên này cũng um xùm một lúc. Tao nghe kể mà rất hả hê. Mày có tin vào nhân quả không cưng? Tao nghĩ, cứ phải sống thành thật với lòng mình, thì mới thanh thản được, mày nhỉ?… ”
Và lúc này đây, khi nó nghe tim mình nhói lên khi nhìn vẻ mệt mỏi trong đôi mắt thâm quầng của 85, 86 dường như đã hiểu được điều mà sự trống vắng trong lòng muốn nói với nó.
Một khi người ta tin vào tình yêu, mọi câu trả lời đều là có thể.
- Mà sao hôm nay không hẹn mà cả hai người đều mò lên đây thế?
- Bà già rồi nên lẫn hả? Biết mai là sinh nhật ai không?
- Ờ… chết, sinh nhật mình.
88 bật cười. Nó lẩn thẩn thật rồi. 82 và 91 đã đứng đó tự lúc nào, tay 91 bê một cái bánh còn nóng với những cây nến lung linh.
88 nhớ lại sinh nhật nó năm trước, cũng tại quán này. Có thật là một năm đã qua rồi không? Một năm, và nó đã mất đi đám đông cùng nó nhảy múa trong đêm ấy, trong suốt những tháng năm cuồng loạn ấy, mất đi mẹ… để còn lại đây là ánh nến và những con người này, những người đang nhìn nó đầy trìu mến.
Một năm qua, những điều được và mất đều không thể đong đếm được.
- Gửi từ Blogger Trần Phương – “8x – Soi và tự soi”
Tính cách mình hơi giống 88 có lẽ 1 phần do mình cũng 88. Mình thích tính cách đó nhưng không dám sống như vậy, nó hơi thiếu trách nhiệm với những người xung quanh. Mong rằng 88 sẽ có 1 kết thúc có hậu.
,
Minh, QB, gửi lúc 06/10/2009 08:27:23
Phan Hoàng Anh, Biên Hòa, gửi lúc 05/10/2009 14:46:24
82_saigon, gửi lúc 05/10/2009 13:56:39
Nguyen Anh, 83B Lý Thường Kiệt HN, gửi lúc 05/10/2009 10:27:06
phong lan tim , gửi lúc 05/10/2009 08:54:05
Có lẽ 9X bây giờ năng động, sành điệu hơn 8X nhiều. Nhưng có đôi khi tôi chợt nghĩ rằng có lẽ 9X chỉ thích những thứ hào nhóang, bề nổi của mọi thứ mà quên đi mất phần chìm của nó như thế nào k nhỉ.......Có lẽ 8X vẫn có chiều sâu hơn, vẫn mang một chút gì đó của thời xưa, 1 chút lan man, hoài niệm
,
meocon, Ha Noi, gửi lúc 04/10/2009 21:05:18
thanh an, Thủ Đức, gửi lúc 03/10/2009 21:21:02
Thanh Hương, Hà Nội, gửi lúc 03/10/2009 20:54:10
dinh nguyen hoang anh, gửi lúc 03/10/2009 20:33:20
u or no one, HN, gửi lúc 03/10/2009 19:20:17
@haianh_vn : " ko nên xoay quanh quá nhiều tình yêu, chơi bời.. dẫn đến việc một số bạn đọc có thể hiểu sai về 8X." có thể mình nhìn thừa cả chủ ý tác giả, nhưng khi đọc mình thấy đc rất nhiều, rất nhiều, ko chỉ tình yêu, chơi bời, mà cả công việc, ý chí, ước mơ của 8x, hay có lẽ vì mình là 8x mình nhìn thấy cả Cuộc sống 8x ở trong đó, chìm nổi luẩn khuất những ước mơ, hoài bão của 1 thế hệ.
Ý chí của 85, 82 khi muốn bao bọc gia đình, công việc của 85,86, ước mơ tiềm ẩn của 88, và cả sự mệt mỏi của 84, ai nhìn thấy điều đó ^^~, chỉ là 84 chưa thể quay đầu lại mà thôi, dòng đời cuốn, nếu còn những con người như 1 89 mờ ảo nào đó nhắc đến trong tập 19 này, thì luẩn khuất đâu đó vẫn sẽ có những 84 như thế.. thân MrALA 198x ^^~
,
MrALA, HUBT, gửi lúc 03/10/2009 19:14:52
Nhan, Hai Duong, gửi lúc 03/10/2009 14:59:26
mjtju, QB, gửi lúc 03/10/2009 14:50:20
Elaine, Korea, gửi lúc 03/10/2009 14:42:33
haianh_vn, HCM, gửi lúc 03/10/2009 13:29:48
Tôi là thế hệ 7X. Thật là lạ khi hàng ngày tôi vẫn chờ phần tiếp theo của câu chuyện để xem diễn biến như thế nào. Truyện nhẹ nhàng, đôi chút tò mò và mặc dù chưa có chiều sâu nhưng cũng giúp tôi hiểu phần nào đó thế hệ 8X bây giờ.
Tác giả có thể cho chúng tôi hiểu thêm về công việc, về ý chí, về ước mơ của thế hệ 8X không qua con mắt của tác giả không?, ko nên xoay quanh quá nhiều tình yêu, chơi bời.. dẫn đến việc một số bạn đọc có thể hiểu sai về 8X.
,
Pham Luc Diep, gửi lúc 03/10/2009 12:49:46
võ đức định, 125b Lê Thành Phương , TP Tuy Hoà , tỉnh Phú Yên, gửi lúc 03/10/2009 11:53:54
nguyễn thuỳ linh , gửi lúc 03/10/2009 11:09:59
pumpkin, gửi lúc 03/10/2009 10:53:06
quynhtrinh, HN, gửi lúc 03/10/2009 10:45:15
Đang dọn đường cho một kết thúc có hậu!
,
Hong Nhan, HCM, gửi lúc 03/10/2009 10:35:24
soul85, HN, gửi lúc 03/10/2009 09:46:40
Phong Lee, gửi lúc 03/10/2009 09:11:04
Quỳnh Trúc, Tân Bình , gửi lúc 03/10/2009 08:12:42
tk, hà nội, gửi lúc 03/10/2009 08:12:29
Bất ngờ thật!!!1 năm trôi qua thật là nhanh chóng.Giật mình thấy mình chẳng làm được gì cả.Cho gia đình kô...cho bạn bè cũng kô...cho đến bản thân mình bây giờ bỗng dưng cũng thấy...trống rỗng...!Nản!!!Có thể mình đã có tất cả nhưng phút cuối lại chẳng có gì trong tay.Đúng là NHÂN QUẢ mà...
,
Vu Nhat Linh, Ha Noi , gửi lúc 03/10/2009 07:35:39
Ngancon, Hà Nội, gửi lúc 03/10/2009 06:55:21
nguyen hoang tuan, oman, gửi lúc 03/10/2009 02:52:29
|
|