| |
Blog Việt
Lời tác giả: "Mình viết loạt truyện này không có mục đích gì quá lớn lao, tất cả chỉ để ghi lại những suy nghĩ mang tính cá nhân của mình thôi. Mình rất ngạc nhiên và thấy thật thú vị khi nhận được những phản hồi của các bạn. Có nhiều bạn đã nhận xét rằng các nhân vật của mình không mang tính đại diện cho thế hệ 8x Việt Nam, và mình đồng ý với các bạn. Truyện chỉ là hư cấu, và sẽ không thể nào sát với thực tế.
Kế hoạch tiếp theo của mình, ngược lại, mang tính thực tế hơn. Mình muốn phỏng vấn các bạn 8x Việt Nam ở khắp mọi miền tổ quốc, với những hoàn cảnh sống, suy tư và hoài bão khác nhau, trong một series mới có tên là "Chân dung 8x". Mình rất hi vọng độc giả Blog Việt sẽ nhiệt tình tham gia dự án này của mình. Các bạn có thể liên lạc với mình ở địa chỉ tranphuong64@yahoo.com
Hi vọng được các bạn tiếp tục quan tâm và ủng hộ."
- Trần Phương- blog 8xnuamua
Phần 20: Bài ca tháng 6
- Con bé nhà em bỏ đi rồi anh ạ!
- Chết, đi đâu? Anh thấy nó thôi việc, tưởng chỉ vì chuyện của mẹ chú thôi. Sao lại bỏ đi, bỏ đi bao giờ? Chú báo công an chưa?
- Nó không đi hoang đâu, mà vác ba lô đi làm hướng dẫn viên du lịch cho một công ty lữ hành. Mấy tháng em không gặp nó rồi, chỉ thỉnh thoảng mới nhận được điện thoại và ảnh nó gửi về trong email. Em lo lắm, mà chẳng làm gì được.
- Lo quá chứ còn gì nữa. Các cô các cậu bây giờ sướng quá nên rửng mỡ. Có việc gì thì ở nhà từ từ giải quyết, động tí là nhao đi, mà nó lại con gái con đứa… Càng những đứa lắm tài càng ngang ngạnh.
82 trầm ngâm uống nốt ly cà phê. Những lời của 88 trong bức thư viết tay con bé để lại trước khi ra đi vẫn luẩn quẩn trong đầu nó:
“… anh đừng lo cho em, em sẽ tự sống được. Anh có tin rằng em gái anh không còn bé nữa không? Bây giờ anh hãy lo cho bản thân anh ấy, anh nhé…”
Con bé đã lớn thật rồi, và nó rời cái nôi của mình để đi tìm cho nó một điểm đến mới. 82 thấy lòng hẫng hụt. Căn hộ nhỏ của hai anh em trở nên rộng hơn bao giờ hết, khi không còn bóng con bé ra vào, không còn tiếng nó ríu rít. Tối tối, 82 biết rằng nó sẽ không phải đợi 88 về, sẽ không còn phải lo lắng, vậy mà nó vẫn thao thức. Vì sao 88 nhất định phải đi?
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda |
- Dạo này anh mất ngủ à? Trông anh mệt mỏi lắm, mất hết cả đẹp trai. Anh phải chịu khó nghỉ ngơi và ăn uống để giữ phong độ, không ế lại càng ế.
- Em làm gì mà như quản giáo của anh thế?
- Chị ấy dặn em phải hỏi thăm anh và để ý anh hộ chị ấy.
- Nó cũng dặn anh là phải chú ý không để em thành bà già hay cằn nhằn đấy.
91 bật cười.
- Mà em chưa vào đại học đã suốt ngày cắm quán thế này bố mẹ em không nói gì à?
- Em mang sách vở lên học, tiện chơi với anh đấy chứ. Đằng nào giờ này quán cũng chả có ai mà. Với lại dạo này em ở nhà cũng mệt mỏi lắm. Bố mẹ em muốn cho em sang bên kia du học với anh em, mà em không thích.
- Sợ tốn tiền à?
- Vâng, cho anh em đi đã tốn lắm rồi. Mà thực sự em cũng chẳng biết mình sẽ đi để làm gì, để học gì. Cứ lao đầu đi lấy được nghe nó vô lí thế nào ấy. Có những người cứ cho rằng ra được khỏi Việt Nam đã là sung sướng rồi, nhưng em thì em… yêu nước. Em nghĩ học ở nhà cũng được
- Bọn anh ngày bằng em thì đứa nào cũng coi du học là một sự đổi đời. 9x có khác, tự tin nhỉ?
- Em thấy 8x cũng tự tin mà.
- Ừ. 9x dám làm dám chịu, còn 8x dám làm dám sợ. Chẳng biết có phải vì anh 8x không, nhưng có những thứ mình đã quyết định rồi, mà vẫn day dứt lắm. Anh cảm giác 9x dứt khoát hơn, làm gì cũng làm đến cùng.
- Là anh nghĩ thế thôi. 9x hay 8x thì cũng tùy người mà.
- Thế anh em đi trước rồi có ý kiến gì không?
- Anh ấy chẳng bảo gì cả. Từ hồi đi anh ấy ít liên lạc về lắm, có gọi điện hay chat thì cũng chỉ để xin tiền. Nhà em thế anh ạ, hai anh em cứ như người xa lạ ấy. Từ bé em chẳng bao giờ thấy có anh trai là sướng, chỉ thấy anh ấy được bố mẹ thiên vị đủ điều thôi. Bây giờ quen anh với chị mới biết có những ông anh trai cũng không đến nỗi nào.
 |
| Ảnh minh họa: MJnicklove |
Nói đến đây thì có khách vào, 82 ngóng ra phía cửa.
- Anh là chủ quán, cứ để nhân viên ra là được rồi, sao khách nào vào anh cũng chạy ra thế?
- Cứ ngồi một chỗ thì buồn chết, mà ngồi nhìn em làm toán thì còn đau đầu thêm.
- Thế thì anh có thể… làm toán hộ em nè
- Anh tưởng 9x tự lập. Mà anh làm chỉ có sai.
- Đâu, anh giỏi mà, chẳng qua anh thích ra “hóng hớt” thì có.
Và 91 lại cắm cúi với những tờ nháp chằng chịt công thức.
- Hóa ra khách quen. Hôm nay chủ nhật mà tình yêu đâu rồi em?
- Anh ấy đưa bố đi xem căn hộ rồi, nên em tranh thủ đánh lẻ với em xinh tươi này. Đây là con bé bạn em học ở Anh mà em hay kể đấy. Nó mới về nghỉ hè, hôm nay em lôi đi giải ngố.
- À, có phải bạn ở cùng khu tập thể, kém em một tuổi, xong rồi đến khi em đi học thì nằng nặc đòi đi học theo đây không?
- Đúng là nó đấy anh ạ, lúc nào cũng loi choi.
82 sắp cho 86 và 87 một cái bàn nhỏ gần cửa sổ lấp lánh nắng đầu hè, và chuyển một đĩa nhạc mới.
… hoặc nếu mình những kẻ phiêu linh,
cứ u buồn rồi say đắm nhiều,
ồ ta lẽ nào muốn thế?…
 |
| Ảnh minh họa: Quốc Minh |
Trong khi 82 pha nước, 87 nhìn những bức ảnh treo rải rác quanh quán, có bức đen trắng, có bức màu, nhưng tất cả đều rực lên một màu gì phơi phới như là màu nắng chiều nay. 87 ngắm thật kĩ. Một bờ biển dài cát trắng, với con thuyền thúng bơ vơ giữa bao la sóng cuộn. Một thung lũng với ruộng bậc thang xếp chồng lên nhau xanh ngắt màu mạ non, và giữa trời đất đấy, dáng liêu xiêu của một bà lão dân tộc tay cầm quốc. Một cô bé gùi ngô trên đường núi chênh vênh, mắt sáng nhìn vào bầu trời vời vợi. Một bà hàng rong với nụ cười tươi và đôi mắt chân chim, đòn gánh hơi run đỡ những giọt nắng lấp lánh rơi xuống từ tán sấu trên đường Trần Phú.
- Quán anh nhiều ảnh đẹp quá. Ai chụp thế anh?
- Con em anh đấy, nó đi đến đâu cũng chụp rồi gửi về.
- Dạo này con bé có thư từ gì không anh? - 86 ríu rít
- Ừ, nó đang ở Quảng Bình. Nó có email về, gửi thêm một cái ảnh đây này.
82 rút di động. Ảnh 88, áo phông có tên của công ty du lịch rộng thùng thình, quần bò, mũ lưỡi trai đội ngược, dép tông, da rám nắng, trên nền trời xanh bát ngát.
“… hôm nay em đã thấy những cồn cát đúng vào buổi trưa nắng cháy, cát mịn và trắng như kí ức của một đứa trẻ, và bầu trời xanh đến mức phù phiếm…”
- Trông nó hơi gầy đi thì phải.
- Ừ, nó bảo, dạo này không hề tập tành gì cả, mà vẫn gầy đi như thế, nên các chị em muốn giảm cân thì nên mua chừng chục lọ kem chống nắng rồi đi làm hướng dẫn viên du lịch.
Cả 87 và 86 đều bật cười.
- Em gái anh vừa có tài, vừa bản lĩnh nhỉ?
- Ừ, mấy lần nói chuyện, thấy nó vui thì anh cũng mừng. Anh chỉ không hiểu vì sao nó phải bỏ đi. Nếu nó muốn tự do, anh có thể cho nó thuê nhà ở riêng. Thế này anh không an tâm chút nào.
- Em nghĩ như thế cũng hay chứ, sẽ học hỏi thêm và cứng cáp lên nhiều. Đôi khi cứ phải ra khỏi môi trường quen thuộc của mình người ta mới nhận ra được mình có thể là ai và có thể làm những gì, anh ạ.
“… càng đi, em càng thấy yêu Hà Nội, hay nói đúng ra, em đang dần hiểu ra vì sao em yêu Hà Nội. Không biết nói thế anh có hiểu không, nhưng em không biết nói thế nào khác…”
 |
| Ảnh minh họa: Milivista |
82 cười một mình.
Những bài học lớn của cuộc sống bao giờ cũng thật đơn giản, và đến thật bất ngờ.
- Đây là kinh nghiệm du học của em đấy à?
- Vâng. Hồi em đi, em chỉ định học MBA rồi về tiếp tục đi làm ở những công ty lớn và kiếm tiền thôi. Nhưng sang đến đấy rồi em mới biết mình có nhiều lựa chọn hơn nữa.
- Thế hiện tại lựa chọn của em là gì?
- Em đang định học xong về xin vào làm ở các tổ chức phi chính phủ về xóa đói giảm nghèo và phát triển nông thôn, kiểu kiểu như thế anh ạ.
- Làm mấy cái đấy không sợ vất vả à?
- Vất vả thì hẳn rồi, nhưng chắc là vui hơn. Tiền thì đã có con bé này kiếm cho em tiêu.
- Quên đi!
“Một khách người Anh hỏi em vì sao em làm nghề này. Đêm qua em dẫn cô ấy ngồi thuyền đi câu mực, sao vắt vẻo trên đầu, xung quanh vi vu sóng gió, và con thuyền nhỏ bé quá, bác lái thuyền rất hiền, em cầm máy ảnh trên tay. Cảnh đẹp, nhưng đẹp hơn có lẽ là cảm giác lúc ấy. ”
- Anh làm gì mà phỏng vấn chị ấy ghê thế? Có để người ta uống ngụm nước không? - 91 can thiệp.
- Tưởng em học bài, em ra đây làm gì?
- Em thấy người quen, lại còn nghe mọi người nói chuyện du học nên em chạy ra hóng hớt không được à?
- Một bà cô lắm điều vừa đi, đã lại mọc thêm cô này.
Khách về, bà cô lắm điều 91 lân la.
- Anh ơi, cái chị mới ở Anh về đấy hay nhỉ anh nhỉ?
- Ừ, hay. Hay thì làm sao?
- Hihi
- Đúng là chị nào em nấy, giống nhau từ khoản tò mò đến khoản tọc mạch.
- Nhưng chính anh cũng bảo là chị ấy hay mà!
Trong bức thư chia tay, 88 còn viết:
“Anh ạ, anh biết là em thích dựa vào vai anh thế nào rồi đấy. Ai chẳng có lúc yếu đuối, ai chẳng thích được dựa, mà anh thì là chỗ dựa lí tưởng. Chả trách anh của em thật đào hoa. Nhưng anh đừng yêu một người con gái thích dựa dẫm để anh phải che chở nữa nhé, anh đã che chở cho em cả đời rồi. Anh hãy tìm một người có thể tự đứng vững trên đôi chân của cô ấy, để hai người có thể nắm tay nhau và cùng bước tiếp, anh nhé…”
 |
| Ảnh minh họa: Chitxinh |
Nếu 88 ở nhà, con bé sẽ nói gì? 82 tưởng tượng ra cách con bé sẽ dựa người vào quầy rượu, tay khuấy khuấy một cái thìa nhỏ, li cà phê sóng sánh, nụ cười nửa miệng và mắt liếc bắt-quả-tang-anh-rồi-nhé. Liệu 87 có phải là người 88 nói đến trong lá thư không? 82 không biết, và cũng không ai biết. 82 cũng không quan tâm. Chỉ thấy trong đáy mắt nó dấy lên dịu dàng một chút gì như niềm hi vọng.
Trời đã tối tự lúc nào, những chiếc bàn đã dần đầy khách, ánh nến đã lại bừng lên cùng tiếng nhạc, và 82 lại lao vào công việc. Đây là không gian của 82, đủ rộng để người ta có thể thu mình lại, vừa đủ hẹp để không cảm thấy cô đơn, đủ ồn ào để nghe tiếng chuyện trò, tiếng nhạc và tiếng lòng mình vang vọng.
Có những người đi để tìm hạnh phúc
, có những người về để tìm hạnh phúc, có những người đi tìm hạnh phúc và tìm thấy chính mình. Ai không tìm, sẽ chẳng bao giờ thấy.
Thật ra không thể mong một cái kết nó rõ ràng được, người ta còn trẻ mà, mà cuộc sống vốn đầy biến cố...
Cá tính một con người thì không thể thay đổi trong một ngày, dựa vào tính cách của các nhân vật, ta phần nào tìm ra hướng sống của các bạn 8X sau câu chuyện.
Cá nhân tôi thấy, chuyện có một số nét nổi bật : Tác giả đã khắc họa được cá tính của từng nhân vật rất rõ ràng, dứt khoát, ổn định.
Bên cạnh đó, có những câu mang quan điểm triết lí về nhân sinh khá hay.
Điểm tôi chưa thích lắm, đó là cách xây dựng tình huống trong chuyện, vẫn những chất liệu cũ, không có sáng tạo. Không tìm thấy trong chuyện một nút thắt mở nào có thể làm thay đổi cảm xúc người đọc.
Nội dung câu chuyện, ngay từ ban đầu, tác giả đã chọn cho mình một hướng viết không khó và đã được nhiều người viết : Nhấn vào cuộc sống của thế hệ trẻ ngày nay ở các thành phố lớn, khi mà người ta đã đủ đầy về vật chất, thì cũng là lúc người ta không biết hướng đi của mình như thế nào, cảm giác tẻ nhạt, những mặt trái của sự phát triển kinh tế đã ảnh hưởng đến ứng xử của người trẻ.
Về tính giáo dục (nếu có), không rõ, nó mang tính đọc để biết, đọc để thấy, chứ không thể là đọc để ngẫm, đọc để hành động.
,
sonLA, V_T, gửi lúc 08/10/2009 13:32:46
Pham Hung, gửi lúc 08/10/2009 10:58:09
linhlinh, ha noi, gửi lúc 08/10/2009 09:35:32
Mat sat, gửi lúc 08/10/2009 01:38:10
phạm văn hà, hà nội, gửi lúc 07/10/2009 21:11:44
Tác giả truyện này thấy mình trong nhân vật nào
,
hà, hà nội, gửi lúc 07/10/2009 19:45:20
Thach Thao, Lai Chau , gửi lúc 07/10/2009 19:34:42
stopby, gửi lúc 07/10/2009 11:49:57
langbam, Danang, gửi lúc 07/10/2009 09:36:05
Bim, Hà Nội, gửi lúc 07/10/2009 02:20:20
Thú thật là mình mong chờ một kết thúc rõ ràng hơn. Nhưng dù sao quyết định của tác giả cũng đầy hàm ý.
,
Lê Sơn, Hà Nội, gửi lúc 06/10/2009 23:15:51
nguyen thu ha, gửi lúc 06/10/2009 16:28:51
Nguyễn Đức Lâm, gửi lúc 06/10/2009 10:21:56
Pham van vien, Cao dang nong lam dong bac, gửi lúc 06/10/2009 10:10:12
TTA Tuyet, Quang Ngai, gửi lúc 06/10/2009 09:46:56
Mình thấy cách tác giả kết chuyện cũng hay đấy chứ. Đó không hẳn là kết thúc, mà là 1 thông điệp về sự chuyển tiếp.
Vì cuộc sống sẽ luôn tiếp tục, sẽ không ngừng có những biến động và thay đổi. Nếu thật sự đòi hỏi phải có 1 kết thúc thật đẹp, thật có hậu như kiểu hoàng tử rồi cũng gặp công chúa, thì theo mình mới thật sự là không thực tế.
Và đúng như tác giả nói, hãy cứ hi vọng và tiếp tục bước đi. Sẵn sàng đối mặt với thách thức và chấp nhận những gì mà tương lai sẽ mang lại. Tập cho bản thân không cảm thấy lẻ loi cô độc, và học lắng nghe giai điệu cuộc đời. Đó là cách ta đón nhận hạnh phúc.
Cảm ơn bạn tác giả về loạt bài rất hay.
84.
,
lqm05, gửi lúc 06/10/2009 05:20:30
quyên, gửi lúc 06/10/2009 01:03:39
mu rom, Pa-treo, gửi lúc 06/10/2009 00:47:49
Thuong, HN, gửi lúc 05/10/2009 23:06:48
Đoàn Đức Việt, kí túc xá b10, bách khoa HN, gửi lúc 05/10/2009 23:02:58
Bạn rất có khả năng. Tôi cũng là 8X. Cám ơn bạn về những bài viết này. Tôi nghĩ câu chuyện vẫn có thể tiếp tục nữa. Vẫn còn nhiều nhân vật chưa bộc lộ được tính cách của họ. Đặc biệt ở đây là tư tưởng, tình cảm, tính cách, phong thái ... của 8X. Tất nhiên, tôi đòi hỏi hơi nhiều đúng không? Nhưng tôi tin bạn làm được. Chúc bạn thành công.
,
Gameover, BK, gửi lúc 05/10/2009 22:28:01
quynh, gửi lúc 05/10/2009 21:20:28
xutun315, Gia Lâm-Hà Nội., gửi lúc 05/10/2009 21:18:42
thanhhoa, nam dinh, gửi lúc 05/10/2009 19:12:10
Smile again, VN , gửi lúc 05/10/2009 18:05:10
Mình đã mong đợi từng ngày một cái kết thật ấn tượng nhưng cảm giác hụt hẫng quá.Quá vội vàng, chung chung ,không cụ thể, không có sự liên kết của từng nhân vật.Nhưng dù sao cũng cảm ơn bạn đã phản ánh một phần nào những mảng cuộc đời thế hệ 8x ,9x .Ở đâu đó độc giả tìm thấy hình ảnh của mình.Hy vọng bạn sẽ hoàn thành xuất sắc dự án tiếp theo.Mình sẽ luôn ủng hộ bạn.Chúc bạn một ngày tốt lành !
,
Nguyễn Thị Trang Nhung , Xóm 12 - Xã Nghi Phú - Tp Vinh - Tỉnh Nghệ An, gửi lúc 05/10/2009 16:38:43
Mezzazzy, gửi lúc 05/10/2009 16:23:40
82_saigon, gửi lúc 05/10/2009 14:18:59
matdo, HN, gửi lúc 05/10/2009 13:50:57
K.Van, Ha Noi, gửi lúc 05/10/2009 13:45:09
Truyện viết khá, thành công ở chỗ làm cho người đọc chờ đợi đón xem phần tiếp. Xong thực tế thế hệ 8x có giống như những nhân vật mà bạn viết không??? Nếu thực tế như vậy thì có vẻ ảm đạm quá...
,
nguoidoc, gửi lúc 05/10/2009 13:09:43
nguyễn phong trần, cố đô, gửi lúc 05/10/2009 12:14:34
LTKien, Thai Binh, gửi lúc 05/10/2009 12:05:04
87, gửi lúc 05/10/2009 11:27:47
lee huyền, gửi lúc 05/10/2009 11:16:34
het rui tiec qua mong som dc doc chuyen cua ban
,
ducthang, ha noi, gửi lúc 05/10/2009 10:46:42
Như Thu Hằng, Lạng Sơn, gửi lúc 05/10/2009 10:37:24
DiuNguyen, Quang Ninh, gửi lúc 05/10/2009 10:33:28
Hương, gửi lúc 05/10/2009 10:18:08
HTrang, gửi lúc 05/10/2009 08:39:02
kết thúc rồi, tiếc quá........
,
duyenluu, gửi lúc 05/10/2009 08:16:35
Kinh Đô, Hà Nội, gửi lúc 05/10/2009 07:49:33
Mr. Bui, Thai Binh, gửi lúc 05/10/2009 07:29:13
Sao Mai, Đồng Nai, gửi lúc 05/10/2009 06:47:52
Thuy Lien, Đội Cấn, gửi lúc 05/10/2009 00:33:17
Câu truyện hay, mỗi phần là 1 bài học chứa đựng rất nhiều ý nghĩa. Kết thúc thì hay nhưng chưa thỏa mãn lắm. Mặc dù vậy, tất cả mọi người đều có thể suy đoán tương lai cho nhân vật mà mình yêu thích để hoàn thành câu truyện bằng chính cuộc đời của mình. Nhưng tôi nghĩ thì kết thúc như vậy là có hậu vì nó mang lại niềm tin, hi vọng cho tất cả mọi người (phần 18).
,
Hưng, TP.HCM, gửi lúc 05/10/2009 00:24:46
quynhtrinh, HN, gửi lúc 05/10/2009 00:10:01
Phung Thao, Ha Noi, gửi lúc 04/10/2009 23:57:33
huongquangninh, gửi lúc 04/10/2009 23:13:30
iamvirgo, gửi lúc 04/10/2009 22:13:15
Thật là buồn vì câu chuyện đã kết thúc rồi.nhưng nó thật có ý nghĩa.có những người đi tìm hạnh phúc nhưng thật khó.nếu tìm hạnh phúcthì có thể tìm thấy được chính mình không nhỉ?
,
huong ly, th, gửi lúc 04/10/2009 22:03:29
Nguyễn Hồng Giang, Hà Nội, gửi lúc 04/10/2009 21:26:38
HNN, gửi lúc 04/10/2009 20:17:53
Ngân, gửi lúc 04/10/2009 20:01:17
Miu Miu, gửi lúc 04/10/2009 19:58:25
cuoc song cung co rat nhjeu su thay doj lon va cung co nhjeu thu thach nhung ban oj cho nan long.tinh yeu cung the thoj roj se co ket cuc tot dep cho nhung aj bjet cho that nhjeu va bjet chja se cung nguoj khac.hay de toj la nguoj ban can la nguoj chja se phan nao noj dau tromg ban hay goj cho toj 0988854181 hoac qua email haanhtrangthien@gmail.com.xjn hay goj cho toj khj ban can.
,
ha anh thien, Phan boi chau hue, gửi lúc 04/10/2009 19:55:55
dinh nguyen hoang anh, gửi lúc 04/10/2009 18:17:41
o0dizz0o, gửi lúc 04/10/2009 18:05:29
thuy, ha noi, gửi lúc 04/10/2009 17:53:06
Cloud, Hà Nội, gửi lúc 04/10/2009 17:49:04
Hay, bổ ích.
,
Nguyen Ngoc Anh Lan, Tp Hcm, gửi lúc 04/10/2009 17:44:28
ziczac, ..., gửi lúc 04/10/2009 17:13:25
Mtq, Xd, gửi lúc 04/10/2009 15:40:37
Hồng Vân, Hà Nội, gửi lúc 04/10/2009 15:11:10
thanhhaivt1, ko gia đình, gửi lúc 04/10/2009 14:59:31
|
|