Cái thần thái của một thành phố nghìn tuổi đang được đô thị hóa gấp gáp trở thành nửa Tây nửa ta, nửa cũ nửa mới, nửa sang nửa quê, hay những than phận nghèo hèn chua xót, những ký sự phong tục đậm đà dư vị… từng nét ký họa của Tô Hoài đầu hấp dẫn và làm rung động lòng người.
Chuyện cũ Hà Nội được xuất bản lần đầu vào những năm 80 của thế kỷ trước, mới chỉ đôi ba chục năm thôi, thế như ngày ấy nếu lật những trang sách viết về Hà Nội của Tô Hoài, thêm một chút lẵng đãng, phiêu phiêu, khi nhìn qua khung cửa sổ thì dù xuân, hạ, thu đông, thì cái hồn của Hà Nội vẫn vấn vương trong lành, thanh mát trong tâm tưởng của mỗi người.
Chuyện về hà Nội, những câu chuyện tưởng chừng cũ kỹ, bỗng chốc làm ta hồi tưởng day dứt trong ngẩn ngơ về một nềm nhớ xa Những ngày bọn trẻ ở phố cũ vẫn rủ nhau đi bắt ve những buổi đầu hè, tranh nhau chùm sấu non khi thu sang hay giành nhau bông hoa gạo của cây gạo già.giờ không còn trước cổng đền ngọc sơn...Ngắm nhìn hoa cây lộc vừng chín gốc rắcđỏ rực trời đường phố Hồ Gươm. Hoa sữa đường Nguyễn Du, hoa Sấu đường Phan Đình Phùng, rặng bằng lăng dưới đường Yên Phụ...
Cái nỗi nhớ không nên lời cứ đưa ta về nỗi nhớ theo từng con ngõ nhỏ của 36 phố phường, với bánh cuốn, rau thơm, với bát cơm đầu ghế. Không phiêu bạt như Nguyễn Tuân, không đau đáu quanh năm trong cái nắng gắt nhớ về mùa đông mưa phùn gió bấc, Chuyện cũ về Hà Nội của Tô Hoài đưa ta về với miền ký ức, như cuộc phưu lưu của chú dế mèn trong ký ức tuổi thơ. Có một khoảng không gian nào đó như của riêng Tô Hoài khi viết về mỗi con đường, mỗi góc phố, mỗi hàng cây của 36 phố phường. Cái tiếng tàu điện leng keng leng keng từ bờ hồ đi Cầu giấy. Chợ người, chợ mơ,.... Tiếng rao đêm hay tiếng Mợ hai phố Hàng đào hay áo mới của chợ ven đô ngày giáp tết. Bữa cơm ấm áp đêm giao thừa. Tât cả, tất cả dẫu chẳng phác thành một hình hài cụ thể nhưng hoài niệm về một chuyện cũ, chuyện xưa nhưng cứ hoài niệm mơ về một Hà Nội trong sương sớm cuối thu đầu đôngmùa đông. Nhà Hà Nội Học Nguyễn Minh Phúc đã viết những lời tựa như thế này: Cuốn chuyện cũ Hà Nội tái bản vào năm cũ của thế kỷ trước năm 1999. Chuyện cũ hà nội có thể coi là một thứ vũ trung tùy bút thời hiện đại với những câu chuyện không dài, Tô Hòai với tư cách là một chứng nhân đã ghi lại cái Hà Nội muôn mặt đời thường của xã hội thuộc tây, tuy mới qua ba bốn chục năm nhưng không còn ai nhớ nữa! Thậm chí đã trở thành chuyện thời xưa. Vâng, Hà Nội đâu phải của riêng ai, nhưng Hà Nội vẫn như là của riêng mỗi một người conc hà Nội. Họ yêu, họ nhớ, họ thiết tha với tình yêu của mỗi cái tôi của những kỷ niệm. Chuyện cũ hà nội là những câu chuyện hòai niệm về một Hà nội thời xưa, một cái ngày xưa với đong đầy nỗi nhớ, với những miền ký ức không bao giờ trở lại.
Cùng lắng nghe " Hướng về Hà Nội" - Sáng tác Hoàng Dương